Chim cúc cu thường chỉ kêu vào cuối xuân đầu hạ, bây giờ chỉ vừa mới đầu xuân.
Tuân ma ma sững người trong thoáng chốc, vội cụp mắt xuống, nói với Minh Ý: “Lão nô còn phải ra hậu viện xem thảo dược, không thể ngồi cùng cô nương nữa, cô nương cẩn thận một chút.”
Xem như là lời cảm ơn vì bữa cơm vừa rồi, bà cố tình nhấn mạnh hai chữ “cẩn thận”.
Thế nhưng cô nương ngốc Minh Ý này lại chẳng để tâm gì cả, đang trợn tròn mắt nhìn vào khoản chi khổng lồ trên sổ sách, chỉ mơ hồ ừ một tiếng rồi tiếp tục lẩm bẩm: “Phấn má gì mà đến tận ba mươi lượng bạc, mài từ vàng ra cũng không đắt như thế đâu, chẳng lẽ đại nhân bị người ta chém rồi?”
“Đám y phục may cho ta mà tốn tới tận hai trăm lượng á? Trời ơi, ta không mặc chúng nữa, để chúng mặc ta đi.”
“Uống chút rượu thôi mà hết tận năm trăm lượng, là uống luôn cả tửu lâu rồi à?”
Không ngừng lải nhải, hoàn toàn không có chút cảnh giác nào.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play