Những gì mà Minh Ý nói đều trùng khớp với những gì mà Thư Trọng Lâm đã kể về xuất thân của nàng, làm việc nặng ở quê nên tay đầy vết chai cũng là chuyện hợp lý. Thế nhưng Kỷ Bá Tể vẫn cảm thấy chuyện nàng đến thư phòng đợi hắn không được hợp lý cho lắm.
Trong lòng có nghi ngờ nhưng hắn lại chẳng để lộ ra ngoài, nhẹ giọng dỗ dành mỹ nhân, từng chút một hôn lên những giọt lệ trên má nàng rồi ôn hòa nói: “Hai hôm tới ta sẽ hơi bận, nếu thiếu thứ gì thì cứ nói với Tuân ma ma.”
Chóp mũi Minh Ý đỏ ửng, giọng nói ngập ngừng: “Ban đêm cũng không về sao?”
“Về, sao có thể không về được.” Hắn cười khẽ: “Ý Nhi lợi hại như thế cơ mà.”
Gò má của nàng hơi ửng hồng, hừ khẽ một tiếng, giọng nói mềm như bông, ngáp một cái trông như đã khóc mệt rồi.
Từ trước đến nay, Kỷ Bá Tể vẫn luôn rộng lượng với giai nhân, chẳng gò bó quy củ gì, thấy vậy bèn nói: “Ngủ thêm một lát đi, lát nữa dùng cơm trưa, bảo ma ma bưng vào giường cho mình.”
“Vâng.” Cuối cùng nàng cũng nín khóc rồi mỉm cười.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT