Giới Thanh Vân xưa nay luôn lấy sức mạnh nguyên lực làm thước đo địa vị, mà người tu luyện nguyên lực chỉ có thể là nam giới, vì thế yêu cầu của thế nhân đối với nữ nhân cũng chỉ gói gọn trong việc phải xinh đẹp yêu kiều, dịu dàng động lòng người.
Dáng vẻ của Minh Ý lại vừa vặn hợp với khẩu vị của Kỷ Bá Tể, khiến hắn phá lệ lưu lại bên cạnh nàng hơn nửa tháng, lúc rảnh rỗi còn cùng nàng thưởng trà nhấm rượu, dắt nàng cưỡi ngựa ngắm hoa.
Nàng là một tiểu yêu tinh mềm yếu, khi thì va đầu gối, lúc thì bị cửa kẹp tay, suốt ngày đỏ mắt chạy đến trước mặt hắn, đáng thương tội nghiệp mà nhìn hắn.
Lạ ở chỗ, nếu là người khác phiền nhiễu như vậy, Kỷ Bá Tể sớm đã thấy phiền, nhưng nhìn dáng vẻ của nàng thế này, hắn lại chẳng thấy phiền chút nào, ngược lại còn thấy đáng yêu, cứ như nuôi một con mèo nhỏ thích làm nũng vậy, mỗi ngày mở cửa bước vào là sẽ thấy nàng chạy từng bước nhỏ tới, ríu rít kể hôm nay trong vườn nở hoa gì, ngày mai hiệu phấn son sẽ có hàng mới gì.
“Lụa của Chức Nữ Lâu vẫn là đẹp nhất, nô có làm cho đại nhân một bộ y phục mới.”
“Tuân ma ma nói bánh hành hôm nay rất thơm, mua cho nô hai cái, nô để dành cho đại nhân một cái, đại nhân mau ăn khi còn nóng.”
“Đại nhân lại bị thương rồi à? Nô bôi thuốc cho đại nhân.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT