Hắn nhướng mày, bước vào phòng đảo mắt nhìn quanh, đang định gọi người đến hỏi thì nghe thấy trong màn trướng có tiếng rên khe khẽ.
“Đại nhân đã về rồi sao?” Nàng mơ màng hỏi.
Màn trướng được vén lên, giai nhân nằm nghiêng nửa tỉnh nửa mơ, tựa như vừa tỉnh khỏi giấc mộng xuân, đôi má ửng hồng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn cười như không cười ngồi xuống mép giường, liếc nhìn đôi giày của nàng: “Chẳng phải Tuân ma ma nói ngươi đã dậy rồi sao?”
Nàng cụp mắt xuống: “Thân thể khó chịu nên lại nằm một lát.”
“Ồ? Vậy sao lại toát mồ hôi?” Hắn lo lắng đưa tay lên trán nàng, “Bị bệnh rồi à?”
Vừa mới chạy vội như thế, không ra mồ hôi mới là lạ.
Minh Ý thở gấp vài hơi, nũng nịu rúc vào tay hắn: “Là do gặp phải ác mộng, mơ thấy đại nhân có người mới, không cần nô nữa.”
Kỷ Bá Tể cười khẽ: “Sao lại thế được, Ý Nhi động lòng người đến vậy, còn ai có thể khiến cho đại nhân của ngươi vui hơn được chứ?”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play