Lạc Trăn gần như chắc chắn một điều – cậu đã chết rồi.
Có lẽ ở thế giới này, Lạc Trăn cũng đi đến một kết cục tương tự.
Việc xuyên đến đây có thể coi như mượn xác hoàn hồn, chẳng khác nào một câu chuyện thần quái. Trong những câu chuyện đó, nhân vật chính sẽ bắt đầu một hành trình mới, thỉnh thoảng còn buông vài lời châm chọc để tự tìm vui trong khổ sở. Mấy ngày nay, Lạc Trăn cứ như đang nuôi thú cưng mà chăm sóc Lạc Thu. Nếu không phải vì Lạc Thu hay quanh quẩn bên cạnh cậu, còn lén nghịch ngợm vài thứ, thì có lẽ cậu cũng sẽ không bất chợt hỏi ra câu đó.
Lạc Thu trả lời với giọng đầy dè dặt.
Rõ ràng Lạc Trăn chỉ hỏi một câu rất đơn giản, nhưng Lạc Thu lại suy nghĩ quá mức, tưởng rằng đằng sau câu hỏi ấy là lời cảnh cáo: nói thật thì được tha thứ, giấu giếm thì đừng trách nghiêm khắc.
“Địa chỉ này là em xin từ anh trai đó.” Lạc Thu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, trông vô cùng tội nghiệp.
Thật ra trước đó, Lạc Trăn đã nói cậu muốn về nhà ở một thời gian. Và người vui mừng nhất khi nghe tin này không ai khác ngoài Lạc Thu.
Chỉ là không ngờ, vào ngày trở về, cậu lại gặp phải một tai nạn nghiêm trọng. Khi ấy, chiếc xe do Lạc Trăn lái đã bị cuốn vào một vụ tai nạn liên hoàn. Sau đó, hàng loạt trang tin đưa tin rầm rộ, bàn tán xem xe tự lái có thật sự an toàn hay không. Thuyết âm mưu cũng không ít, khiến người ta rùng mình. Lạc Trăn khi xem tin tức cũng từng lướt qua mấy tiêu đề giật gân đó.
Hóa ra, ngay cả ở thế giới thế kỷ 22 này, báo chí vẫn thích giật tít cho kịch tính.
Cuối cùng, cảnh sát công bố nguyên nhân sự cố là do con người. Tại hiện trường, họ tìm thấy thiết bị bị can thiệp làm ảnh hưởng đến hệ thống thông minh của xe. Nếu không có sự cố này, theo thiết kế an toàn, khi xe bị va chạm mạnh, túi khí đặc biệt sẽ bung ra, giảm phần lớn lực tác động, bảo vệ cả tài xế lẫn hành khách khỏi thương tích nghiêm trọng.
Nói trắng ra, nguyên chủ chỉ là một người xui xẻo bị vạ lây.
Cha mẹ cậu – Lạc Hải Bình và Hoắc Dung – đã ly hôn khi Lạc Trăn còn rất nhỏ. Hai người chưa từng thiết lập mối quan hệ đánh dấu vĩnh viễn, nên lúc chia tay cũng không quá đau khổ. Nhưng trong mắt một đứa trẻ ba tuổi, khi mẹ bỏ đi, rồi hơn một năm sau bố đột nhiên kết hôn với cô giáo mầm non của mình, điều đó chẳng khác nào sự phản bội kép.
Sau khi tự lập về tài chính, Lạc Trăn rất hiếm khi về Lạc gia.
Gần đây quan hệ mới có phần hòa hoãn, nên suốt dịp Tết, cậu đều ở lại nhà họ Lạc.
Nhưng rắc rối là, sau tai nạn, họ lại biết tin rằng Lạc Trăn mất trí nhớ.
Mất trí nhớ đến mức này mà bọn họ còn không hiểu gì cả, thế nên Lạc Thu mới xung phong muốn chăm sóc Lạc Trăn. Học kỳ này vừa kết thúc, cậu ta liền thu dọn hành lý, giả bộ thành một “Omega yếu đuối trượt chân”. Nhưng cuối cùng là ai chăm ai, nghe bản báo cáo nhỏ của Lạc Hiểu thì lại có nhận định khác.
Lạc Trăn bình tĩnh nhìn Lạc Thu trước mặt. Trong mắt người ngoài, gia đình này không có mâu thuẫn, không hiểu lầm, không có tình tiết cẩu huyết, mọi thứ cứ như yên ấm hòa thuận.
Trước khi Lạc Thu mở miệng, cậu còn tưởng mình sắp bước vào hiện trường mấy bộ phim thần quái hay cốt truyện cẩu huyết nhà giàu vượt cấp.
Nghe xong “tiểu gián điệp” tự biện hộ, Lạc Trăn nghiêng đầu nhìn đồng hồ treo tường, nói:
“Diệp Tri hẹn em đi thư viện, em sắp muộn rồi.”
Lúc này Lạc Thu mới nhớ ra chuyện đó. Thấy thần sắc của Lạc Trăn vẫn bình thường, cậu như được đại xá, vội chạy về phòng thay quần áo. Khi xỏ giày, Lạc Thu còn phất tay với cậu, thấy Lạc Trăn gật đầu, Lạc Thu cười nói:
“Trưa nay em không về ăn cơm nhé.”
Đến khi mở cửa phòng, như chợt nhớ ra điều gì, cậu xoay người lại, làm một động tác tay:
“Anh hai,” cậu ngừng một chút, thật cẩn trọng nói tiếp,
“… Gần đây anh có thể gặp chút phiền toái nhỏ.”
Nhưng nhìn khoảng cách giữa ngón cái và ngón trỏ của cậu ta, Lạc Trăn nghĩ thầm, chắc là phiền toái “rất rất nhỏ”… đến mức phải tính bằng đơn vị triệu.
Những chuyện hồi bé, Lạc Thu không nhớ rõ lắm, chỉ có vài điều là do Lạc Hiểu kể lại.
Lạc Trăn lớn hơn Lạc Thu 6 tuổi, trước khi vào đại học cậu vẫn luôn ở nhà, đến giờ trong nhà vẫn còn giữ nhiều đồ của cậu. Lúc Lạc Thu mới hơn một tuổi, đi đường vẫn còn lảo đảo, hơn hai tuổi mới vững hơn một chút.
Thiếu niên Lạc Trăn thường xuyên bị cậu nhóc Lạc Thu bám theo.
Khác với Lạc Trăn lúc đầu khó chấp nhận sự tồn tại của đứa em này, Lạc Thu thì lại rất thích người anh trai này. Mỗi lần nhìn thấy anh trai tuấn tú, như một tiểu vương tử mặc sơ mi trắng ngồi đọc sách trong hoa viên, cậu bé thường giãy khỏi tay bảo mẫu, loạng choạng chạy như một chú chim cánh cụt về phía cậu, ôm lấy chân và gọi một tiếng “anh trai” chưa tròn tiếng.
Lớn thêm chút nữa, mỗi ngày Lạc Thu đều đi ngang qua cửa phòng Lạc Trăn, mong anh trai để ý đến mình. Nhưng cửa phòng luôn đóng chặt, cậu không dám gõ, chỉ lén đặt một viên kẹo trước cửa, cách một bàn tay lại thêm một viên. Không đủ kẹo thì nhờ Lạc Hiểu tài trợ. Cậu tựa vào lòng Lạc Hiểu, nhỏ giọng hỏi:
“Anh hai tìm thấy kẹo chưa?”
Lạc Hiểu xoa đầu cậu, cười nói:
“Anh ấy sẽ thấy thôi.”
Giờ bước vào thang máy, Lạc Thu bỗng có cảm giác, những viên kẹo bị bỏ quên trước cửa phòng năm xưa, giờ này có lẽ đã được ai đó nhặt lên.
Ra khỏi khu nhà, cậu mỉm cười với Diệp Tri – người đã đợi mười mấy hai mươi phút.
“Hôm nay tâm trạng cậu tốt ghê?”
Diệp Tri hỏi, cậu ấy cao hơn Lạc Thu nửa cái đầu, tay nhẹ nhàng ấn lên đỉnh đầu cậu.
“Ừm, cũng tạm ổn.”
Diệp Tri là bạn học cùng lớp tự chọn với Lạc Thu, mới quen nhau học kỳ này.
Nghỉ đông này, cậu thường rủ Lạc Thu ra ngoài, khi thì xem phim, khi thì nghe hòa nhạc, kiểu như những buổi hẹn hò của giới trẻ. Diệp Tri là Beta – điểm này Lạc Trăn còn nghi ngờ – nhưng lại là kiểu người trong túi luôn có thuốc ức chế AO, phòng khi có ai mất kiểm soát pheromone ở nơi công cộng thì sẽ mặt không đổi sắc mà tiêm ngay một mũi.
Bởi vậy Lạc Trăn cũng tạm yên tâm khi hai người đi cùng nhau.
Nhìn lá rụng biết mùa thu về, nghe tên nhân vật cũng đoán được tác giả đặt hơi màu mè.
Sáng sớm mùa đông, robot dọn dẹp đã bắt đầu làm việc. Lạc Trăn không bỏ sót một góc nào trong nhà, ngay cả góc đặt ly cũng phải chỉnh thật ngay ngắn. Ly pha lê dưới ánh nắng phản chiếu một vệt bóng cong cong. Làm xong hết, cậu mới ra ngoài, chuẩn bị mua nguyên liệu cho vài ngày tới, tiện ghé bệnh viện lấy thuốc ngủ.
Chiều nay Thẩm Tễ Thanh nghỉ phép, thấy Lạc Trăn bước vào còn cười rất tươi.
Hiện giờ ít người cận thị, hôm nay anh không đeo chiếc kính trang trí quen thuộc, để lộ đôi mắt phượng có chút sắc bén. Lạc Trăn ngồi trước mặt anh, nhìn áo blouse trắng bên ngoài, bên trong là sơ mi kẻ xanh, cà vạt chỉnh tề – cẩn thận như thể chuẩn bị dự một sự kiện quan trọng.
Y tá Lôi Lôi vốn thích gương mặt của Lạc Trăn, mỗi lần cậu đến khám lâu một chút, cô luôn kiếm cớ mang nước đến.
Như nhận ra ánh mắt của Lạc Trăn, cô mỉm cười nói:
“Bác sĩ Thẩm chiều nay đi hẹn hò đấy.”
Hôm nay Thẩm Tễ Thanh mặc nguyên bộ vest đi làm, vừa bước vào cửa là mấy y tá ở bàn tiếp tân đã chú ý, sau đó chuyện lan ra khắp bệnh viện.
Chỉ là nụ cười của Lôi Lôi có chút ám muội.
Lạc Trăn suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Người anh hẹn hò… tôi có quen không?”
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Mẫn: “Trăn với Tần, cái tên nào chả do tác giả đặt.”
Lạc Trăn: “?”