Đây là điều Lâm Mẫn từng nói với cậu về nhân vật chính – thoạt nhìn thì thuần khiết, vô hại.
Lạc Trăn mở quang não, tìm thấy khung hội thoại với Lạc Thu và gửi qua một dấu chấm hỏi.
Đối diện, Lạc Thu cúi đầu nhìn thông báo, phát hiện người nhắn tin cho mình chính là người đang đứng trước mặt – Lạc Trăn. Tin nhắn chỉ là một dấu chấm hỏi ngắn ngủi. Cậu nhóc ngẩng đầu nhìn Lạc Trăn một cái, rồi lại cúi đầu nhìn quang não, dưới ánh mắt bình tĩnh kia, cuối cùng vẫn nghi hoặc trả lời lại.
Trong lòng cậu nhóc tràn đầy khó hiểu, liền gửi qua một icon mèo ôm đầu lăn lộn, cả người đầy chấm hỏi.
Xác nhận thân phận của Lạc Thu xong, Lạc Trăn dẫn cậu làm thủ tục đăng ký, đi qua cửa an ninh rồi lên lầu. Nơi này chỉ đủ cho một người ở, một phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một nhà vệ sinh – tuy nhỏ nhưng đầy đủ. Phòng bếp thông với phòng khách, không có vách ngăn, cũng may mùi dầu mỡ cơ bản không bay vào phòng khách. Lạc Trăn đặt ô ở góc cửa, rồi mang nguyên liệu nấu ăn vào bếp.
Lạc Thu ngoan ngoãn đẩy vali vào góc tường, ngồi ngay ngắn trên sofa, vẻ mặt hiền lành như chú mèo con.
“Ăn cơm chưa?”
Lạc Trăn vừa mở túi giữ tươi, vừa bắt đầu sơ chế nguyên liệu. Khóe mắt thấy Lạc Thu nghe câu hỏi thì thẳng người lên, như món đồ chơi bị lên dây cót.
“… Chưa ăn.”
“Ăn mì gà không?”
“Ăn!”
Sợ chậm trễ khiến Lạc Trăn đổi ý mà đuổi đi, Lạc Thu đáp liền lập tức.
Cậu vừa trả lời xong thì nghe tiếng nước chảy từ bồn rửa, quay đầu nhìn. Ở biệt thự nhà họ Lạc, luôn có người máy quản gia và đầu bếp riêng lo ba bữa một ngày, còn những việc tay chân khác cũng do người máy xử lý. Lạc Thu không ngờ anh hai sống một mình bên ngoài lại phải tự tay làm tất cả.
Đùi gà đã luộc sẵn được lấy ra làm nguội, nồi canh gà nấu từ hôm qua vẫn còn nóng hổi. Lạc Trăn mang bao tay, xé đùi gà thành sợi, trong khi hơi nước từ nồi mì bên cạnh bốc lên nghi ngút. Cậu lấy hai cái bát, múc mì, xếp rau xanh, rải thịt gà lên trên, chan hai muôi nước dùng, rắc thêm hành xanh. Riêng bát của Lạc Thu còn có thêm một quả trứng tráng vàng rộm.
Tất cả tinh túy của gà đều gói trọn trong bát mì này.
Chiếc bàn vốn chỉ đủ cho một người giờ trở nên chật chội. Lạc Trăn ăn ít vào buổi tối, nhìn Lạc Thu nâng bát mì gà nước lên chụp ảnh rồi hỏi:
“Có muốn thử rửa bát không?”
Có người nấu cơm thì phải có người rửa bát, dù rằng bây giờ hầu như ai cũng dùng máy rửa chén.
Lạc Thu do dự một lúc rồi gật đầu.
Đợi đến khi Lạc Trăn từ phòng tắm bước ra, Lạc Thu vẫn còn đang vật lộn với chiếc máy rửa bát. Vốn dĩ cậu thiếu gia nhà họ Lạc chưa từng đụng vào mấy thứ đồ điện gia dụng này, vậy mà hôm nay lại được Lạc Trăn làm “ông Tơ bà Nguyệt” se duyên cùng cái máy rửa bát. Lạc Thu ngồi xổm trước máy, xem video hướng dẫn kích cỡ và cách vận hành, dáng vẻ ôm gối chẳng khác nào một chú cún con.
Lạc Thu bấm gọi video cho Thẩm Tễ Thanh.
Đầu dây bên kia, Thẩm Tễ Thanh vẫn mặc áo blouse trắng, chắc đang trong ca trực hôm nay.
“Lạc tiên sinh, buổi tối tốt lành. Có chuyện gì cần tôi giúp không?”
Lạc Trăn là một Beta. Trong cái thế giới cực đoan A và O, Beta nằm ở giữa, không có pheromone, cũng không bị pheromone ảnh hưởng, nên rất khó hiểu những vấn đề mà Omega phải đối mặt. Lạc Trăn hỏi Thẩm Tễ Thanh: nếu Omega gặp phải tình huống đột xuất, cần xử lý như thế nào?
Thẩm Tễ Thanh xoay ghế, gửi cho Lạc Trăn một bản sổ tay khẩn cấp.
“Các loại tình huống đều được ghi trong sổ tay, không ở trong kỳ mẫn cảm thì Omega cũng giống người bình thường thôi, không cần lo.” Anh lại nhấn mạnh một lần: “Tình hình chung”, sau đó nói thêm: “Nếu cậu muốn hiểu rõ hơn, có thể xem các trường hợp trong chương trình pháp luật.”
Lạc Trăn nói cảm ơn, nghĩ đến những tình huống một công, hai công, ba công của Lạc Thu, cảm thấy vẫn nên chuẩn bị thì hơn.
Cậu đặt mua thuốc ức chế, đồ bảo hộ, miếng dán chặn mùi, một thùng đầy đủ đồ vật được giao đến sau hai mươi phút.
Cuối cùng Lạc Thu cũng thu phục được máy rửa bát, sau khi chu trình khử trùng kết thúc còn mở ra kiểm tra một lượt, vẻ mặt đầy cảm giác thành tựu. Lúc này chuông cửa vang lên, Lạc Trăn bưng một thùng đồ bước vào.
Ngay sau đó, thùng đồ kia được đặt vào tay Lạc Thu.
Lạc Trăn bật một đoạn video pháp luật chiếu lên tường, nội dung là một Alpha cưỡng ép đánh dấu Omega trong kỳ dễ cảm, cuối cùng bị kết án mười năm tù. Lạc Trăn đứng cạnh sofa xem và học, rồi liếc nhìn Lạc Thu ngồi trên sofa mặt mày ngơ ngác, thầm nghĩ: Học cho kỹ vào, mấy loại biến thái này phải tránh xa.
Xem xong đoạn video, cậu để Lạc Thu về phòng ngủ, rồi gửi tin nhắn cho cha và mẹ kế, báo rằng Lạc Thu đang ở chỗ mình. Lạc Hải Bình chỉ trả lời nhạt một câu “Biết rồi”, sau đó chuyển tiền vào tài khoản Lạc Trăn, bảo là tiền sinh hoạt cho Lạc Thu trong thời gian này.
Lạc Trăn thoáng cảm thấy, gia đình này có gì đó không ổn.
Lạc Thu năm nay mới mười chín tuổi, là sinh viên năm ba của Đại học Tinh Đô, đang trong kỳ nghỉ đông.
Lạc Trăn từng quan sát qua, Lạc Thu có lẽ giống mẹ, không phải kiểu đẹp đến mức kinh diễm, nhưng ngũ quan rất thanh tú. Tóc đen, da trắng, tóc hơi xù, mềm mại lại có chút xoăn tự nhiên, khóe mắt hơi cụp xuống, màu mắt trầm, khi nhìn thẳng mang theo nét ủy khuất trời sinh.
Nhưng dù đã đủ tuổi thành niên, trong mắt Lạc Trăn – người đã đi làm vài năm – cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, chưa có quyền lợi hoàn chỉnh của người trưởng thành, vẫn cần được giám hộ.
Lạc Thu mang theo hành lý gồm toàn những vật dụng thiết yếu, rõ ràng là một lần bỏ nhà có kế hoạch.
Mấy ngày nay cậu đều ngủ trong phòng Lạc Trăn, còn Lạc Trăn thì mấy hôm liền nằm ngủ ngoài sofa.
Cậu không nhắc đến chuyện “mất trí nhớ” trước mặt người quen, càng cố tình giấu lại càng dễ để lộ sơ hở.
Nhưng có một số việc, không cần ký ức vẫn có thể đoán được. Trước đây, sau khi lên đại học, nguyên chủ rất ít về nhà, một năm gặp Lạc Thu không được mấy lần. Lạc Trăn nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ mở, Lạc Thu mặc đồ ngủ đi ra bếp lấy nước. Đợi cậu rửa mặt, uống nước xong, tỉnh táo hơn thì Lạc Trăn đột nhiên lên tiếng: “Có một vấn đề.”
Lạc Thu tưởng là chuyện hôm qua, lắc lắc đầu: “Báo cáo thực tập xã hội em đã viết xong rồi.”
“Không phải chuyện đó.”
“Hả?”
“Lạc Thu.”
Ở nhà, ai cũng gọi Lạc Thu bằng nhũ danh “Thu Thu”, bạn bè cũng thế, nghe thân mật vô cùng. Nhưng Lạc Trăn gần như luôn gọi cả họ tên, Lạc Thu vẫn chưa quen, cảm giác như hồi đi học bị giáo viên điểm danh giữa giờ, cơn buồn ngủ sót lại lập tức tan biến.
Cậu ngước nhìn anh hai, người đang ngồi trên sofa. Chiếc chăn ban nãy đã được gấp gọn gàng đặt sang một bên, anh trông không giống người thích sắp xếp ngăn nắp, nhưng căn hộ lại sạch sẽ gọn gàng. Hôm nay Lạc Trăn mặc một bộ đen tuyền, làn da trắng đến mức thấy rõ mạch máu, thoạt nhìn như ma cà rồng hút máu trong tiểu thuyết.
Có chuyện gì mà nhất định phải hỏi ngay lúc này?
Lạc Thu thấy hơi căng thẳng.
Lạc Trăn nhìn cậu, rồi vỗ vào chỗ bên cạnh: “Ngồi xuống.”
Chờ cậu ấy ngồi xong, cậu mới đặt ly nước xuống.
“Chỉ hỏi một câu đơn giản nhất thôi.” Lạc Trăn quay sang nhìn cậu, hỏi:
“Em làm sao biết được địa chỉ của anh?”
Tác giả có lời muốn nói:
Lạc Thu: Em bị oan!