Y tá Lôi ném xuống một câu như thế, sau đó cô liền xoay người ra cửa tiếp tục công việc.
Thẩm Tễ Thanh cụp mắt xuống, nghĩ đến giờ phút này giữa anh và Lạc Trăn vẫn còn tồn tại mối quan hệ bác sĩ – bệnh nhân, nên chủ động đổi chủ đề, hỏi cậu dạo này thế nào. Anh thật sự không khuyến khích Lạc Trăn tiếp tục dựa vào thuốc ngủ để trợ giấc.
“Đã thử vận động hoặc nghe tiếng ồn trắng chưa?”
Thẩm Tễ Thanh hỏi.
Có một thời gian, Lâm Mẫn thường xuyên mất ngủ, đã thử nhiều cách khác nhau. Cô nghe tiếng ồn trắng suốt một ngày – thứ âm thanh ổn định, dịu nhẹ như tiếng mưa rơi. Nhưng hiệu quả thì chẳng đâu vào đâu, thậm chí còn khiến cô lăn lộn trên giường cả đêm. Cuối cùng, cô bực đến mức phải sang gõ cửa phòng hàng xóm – chính là Lạc Trăn – rủ cậu đi ăn khuya, vì hôm sau là cuối tuần, không cần phải đi làm.
“Tiếng mưa này nghe như tiếng chiên rán đồ ăn ấy.” Lâm Mẫn giơ điện thoại cho Lạc Trăn xem video tiếng ồn trắng, bên dưới còn đầy bình luận kiểu: “Nghe thế này thì ngủ làm sao được, chỉ thấy đói bụng.”
Vận động có thể khiến não hưng phấn, đủ để cho Lạc Trăn thức trắng đến sáng.
“Tiếng ồn trắng à…” Lạc Trăn khẽ cười, “Nghe xong chắc sẽ muốn đi ăn khuya mất.”
Không có kính che chắn, đôi mắt phượng của bác sĩ dễ dàng để lộ cảm xúc. Lạc Trăn nhìn gương mặt Thẩm Tễ Thanh hiện rõ vẻ “Đúng là bó tay”, khóe môi hơi cong.
Cậu lấy thuốc ra, cũng gần đến giờ nghỉ trưa của bệnh viện. Giữa trưa, bác sĩ trực đã ăn cơm trưa xong, ngồi vào bàn làm việc. Lạc Trăn nhìn Thẩm Tễ Thanh trong bộ âu phục chỉnh tề, bóng dáng thanh tú đi qua hành lang giữa các bệnh nhân và y tá, dưới những ánh mắt tò mò đầy ẩn ý rồi bước ra sảnh lớn tầng một.
Giữa anh ấy và chàng trai tên Lạc Hiểu kia… nhìn qua thật xứng đôi, cứ như một chương mở đầu đẹp đẽ trong cuốn sách về tình yêu, có mây có tuyết, đầy đủ gió mưa.
Làm phiền chuyện yêu đương của người khác, e là bị sét đánh mất.
Đợi Thẩm Tễ Thanh đi xa về phía Lạc Hiểu, Lạc Trăn ôm chặt áo trước gió lạnh, sau đó mới thong thả rời khỏi bệnh viện. Trên đường về, cậu lại xuống xe giữa chừng, đổi hướng đi bộ hơn nửa chặng, dừng trước một cửa hàng hoa nhỏ ở góc phố. Giữa mùa đông xám trắng, một mảng hồng nhạt thật rực rỡ.
Cậu mua một bó tường vi màu hồng nhạt, được gói trong giấy mờ sương tinh tế, rồi ôm bó hoa băng qua những con phố dài.
Về đến nhà, Lạc Trăn làm theo lời nhân viên cửa hàng, pha dung dịch bảo quản vào nước theo tỷ lệ, như vậy hoa có thể tươi ít nhất một tháng.
Trong phòng vang lên khúc nhạc dạo nhẹ nhàng, mang đến cho căn phòng một hơi thở dịu êm như chớm hè.
Mỗi lần Lạc Thu ra ngoài cùng Diệp Tri, đối phương luôn đưa cậu về nhà trước bữa tối, như muốn ngầm nói rằng mình không phải người có ý đồ xấu. Lần này cũng vậy, khi Lạc Thu trở về, trong không khí phảng phất mùi hương dịu nhẹ – không phải nước hoa, càng không phải mùi tin tức tố, mà là hương thơm thuần khiết của thực vật.
Từ cửa nhìn vào phòng khách, cậu thấy Lạc Trăn dựa vào sofa, lật đọc một quyển tiểu thuyết ngoại văn, trang giấy vừa được lật sang, trên người phủ một mảng ánh chiều tà. Giấy khẽ lay động, tạo nên một cảm giác lãng mạn cổ điển.
Lạc Thu cầm lấy một chiếc gối lót xuống sàn, rồi lấy một quả quýt đường từ đĩa trái cây, tách đôi, chìa một nửa về phía Lạc Trăn.
Trên bàn trà đặt một bình hồng tường vi. Lạc Thu ngẩng đầu, hai má phồng lên, nhai nhai mấy múi quýt. Đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm về phía Lạc Trăn, chờ cậu giải thích nguồn gốc đóa hoa kia.
Lạc Trăn bắt gặp ánh mắt ấy, khẽ cong ngón tay, nâng dải lụa xanh xám lên, kẹp vào giữa trang sách, đúng lúc vừa đọc đến cuối chương.
Cậu nhận nửa múi quýt Lạc Thu đưa, chậm rãi lột vỏ, thong thả đáp:
“Chúc mừng anh cả… có người yêu.”
Hoa tường vi hồng – trong ngôn ngữ của loài hoa, nó tượng trưng cho một cuộc gặp gỡ đẹp đẽ. Chỉ là cuộc gặp gỡ lần này lại xảy ra trong bệnh viện, chắc cũng khó gọi là tươi đẹp.
“…… Cái gì cơ?”
Lạc Thu vừa với tay lấy một quả quýt, như không tin vào tai mình, lại hỏi lần nữa.
Lạc Trăn liếc đống vỏ quýt chất thành “núi nhỏ” trên bàn, rút lấy quả quýt Lạc Thu đang cầm, nhẹ nhàng gõ lên đầu cậu một cái:
“Nghe rõ rồi mà. Lạc Thu, chừa bụng ăn tối đi.”
Cậu bấm nút trên bàn trà, sau đó nhường chỗ cho thùng rác tự động trượt qua, thu dọn vỏ quýt và phân loại gọn gàng.
Ngồi xếp bằng trên sofa, Lạc Thu ôm quả quýt trên đầu, như bị ấn nút tạm dừng, ngẩn người không nhúc nhích.
Lạc Trăn đứng dậy vào bếp chuẩn bị bữa tối. Thực ra nếu nguyên liệu sẵn sàng thì nấu ăn sẽ không mất nhiều công sức. Nhưng rõ ràng, khâu sơ chế đối với cậu là một phần của nghi thức nấu nướng, chẳng thể bỏ qua.
Tôm tươi, phải rút đầu, lột vỏ – để làm cơm chiên. Phần đầu tôm đem phi dầu, thêm nước nấu sôi, lát nữa làm canh hoành thánh.
Đợi đến lúc Lạc Trăn bắt đầu rang cơm, Lạc Thu mới từ từ hạ quả quýt xuống, lơ đãng xoay trong tay.
Mực, tôm bóc vỏ, sò khô thái sợi, thêm trứng gà – một đĩa cơm chiên đầy ắp hương vị. Lạc Thu chống tay lên quầy bar, nhìn cậu đảo chảo điệu nghệ, trước khi bắc xuống còn rắc thêm ít hành thái sợi. Canh hoành thánh thì thêm tôm khô và rong biển, Lạc Trăn bưng bát đặt vào tay cậu:
“Đem ra bàn.”
Ở nhà họ Lạc có quy củ ăn không nói, ngủ không bàn chuyện. Nhưng ở căn hộ này của Lạc Trăn, mấy quy củ đó chẳng ai để ý.
Lạc Thu múc muỗng cơm, hỏi thẳng:
“Người đó… em có quen không?”
Tuy được người lớn cưng chiều, nhưng người sống cùng cậu lâu nhất vẫn là Lạc Hiểu. Nếu đối phương thật sự tốt, cậu mới yên tâm giao anh cả cho người ta.
Chiều nay, trong giờ học luật hình sự, thầy có kể một vụ: một Beta giả làm thiếu gia Alpha để lừa tình mấy Omega. Cuối cùng bị lộ chỉ vì một O không ngửi thấy mùi tin tức tố của hắn…
Lạc Trăn chuyển sự chú ý sang Lạc Thu.
Mấy hôm trước, Lạc Thu còn vẽ sơ đồ quan hệ của nhà họ Lạc cho cậu xem. Những người Lạc Hiểu quen đều có tên trong đó – ngoại trừ Thẩm Tễ Thanh.
Còn lúc Lạc Trăn nằm viện, Lạc Thu bận ôn tập cuối kỳ, chưa từng đến thăm.
“Là bác sĩ.”
Cậu chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu.
Đó là tất cả manh mối Lạc Thu có.
Ngày nghỉ của Lạc Trăn gộp cả thời gian dưỡng bệnh và kỳ nghỉ đông, cộng lại dài đến mức tưởng chừng hết năm mới xong.
Cuối năm, đường phố thêm phần náo nhiệt. Vài hôm trước, Lạc Trăn đặt hàng Tết trên Tinh Võng, nhưng vì số lượng người đặt quá nhiều nên mãi sáng nay mới giao tới. Lạc Thu đang thu dọn quần áo phơi khô, áo quần vẫn còn ấm áp. Cậu thiếu gia này cuối cùng cũng học xong cách làm việc nhà, gấp áo quần cũng ra dáng lắm.
Khi mang đồ về phòng, Lạc Thu thấy Lạc Trăn kéo ra một chiếc vali.
Hôm nay cậu mặc áo len cổ cao màu trắng ngà, cúi đầu để lộ cằm gọn gàng trong cổ áo. Vali không lớn, ánh mắt Lạc Trăn hơi cụp xuống, trông ôn hòa đến lạ thường.
Đôi mắt Lạc Thu sáng bừng, kéo tay cậu, mặt đầy mong chờ:
“Anh hai, hôm nay về nhà thật sao?!”