Diệp Mộ Sanh là một Alpha có ngoại hình anh tuấn, mặc bộ âu phục sang trọng, trong tay cầm ly rượu, động tác tùy ý nhưng toát lên vẻ kiêu ngạo.

Trong sân, không ít ánh mắt dừng lại trên người anh ta. Anh ta đã quen với việc bị chú ý, nên chẳng thấy ngại ngùng chút nào. Diệp Mộ Sanh liếc nhìn người đứng bên cạnh Lạc Trăn. Từ lúc tốt nghiệp đại học đến nay, họ đã bốn năm không liên lạc. Lạc Trăn trông như chẳng thay đổi gì, dường như bốn năm qua chẳng để lại dấu vết nào trên người cậu. Diệp Mộ Sanh tiến đến gần, cố chấp chờ đợi Lạc Trăn đáp lại lời chào của mình.

Bình thường bạn học sẽ ngồi gần đến vậy sao?

Lạc Trăn cúi xuống nhìn ly rượu trong tay. Thứ chất lỏng trong suốt ấy khẽ lăn tăn trong chiếc ly mỏng.

Cậu vốn không thích tham gia tụ họp bạn học, từng từ chối rất nhiều lời mời. Có người khi bước vào một vòng xã giao mới sẽ dần mất liên lạc với vòng cũ, Lạc Trăn chính là kiểu người như vậy. Cậu thử nhớ lại nhóm bạn học mà Lâm Mẫn từng nhắc đến, nhưng cũng chẳng rõ trong đó có tên Diệp Mộ Sanh hay không.

Ngón tay Diệp Mộ Sanh đeo nhẫn đính hôn. Lạc Trăn khẽ lùi một chút, mỉm cười nói:
“Đã lâu không gặp.”

Một vài bạn học khác đi cùng Diệp Mộ Sanh cũng bước lại gần. Lạc Trăn có cảm giác như mình bị bao vây, giống một con khỉ trong vườn thú bị người ta vây xem. Trong đầu cậu thoáng nghĩ: Về nhà nấu cơm còn thoải mái hơn.

Mấy người kia rôm rả nói chuyện, gọi tên nhau, nhưng cậu chẳng nhớ nổi tên ai. Có người còn vỗ vai cậu:
“Tháng trước Mộ Sanh vừa đính hôn, buổi tiệc đó cậu không đến, đáng tiếc thật.”

Nói xong, anh ta bắt gặp ánh mắt Diệp Mộ Sanh, chợt khựng lại, lúc này mới nhớ ra chuyện năm xưa: thời đại học, Diệp Mộ Sanh từng theo đuổi Lạc Trăn suốt bốn năm, cả trường ai cũng biết, chỉ là Lạc Trăn chưa bao giờ đáp lại. Người kia rút tay về, mặt hơi ngượng ngùng, vội tìm cách đổi đề tài.

Lạc Trăn không để ý đoạn xen nhỏ này, chỉ lịch sự cười nói:
“Đúng là tiếc thật, không biết giờ nói lời chúc mừng còn kịp không?”

Cậu nhớ trong thời gian nằm viện, từng thấy tin tức con trai trưởng nhà họ Diệp đính hôn trên màn hình quang não, hóa ra chính là Diệp Mộ Sanh. Cậu vốn chẳng muốn kéo dài cuộc trò chuyện này. Vừa rồi thực sự bị ấm đầu, mới nghĩ đến việc tới xem náo nhiệt, chứ bình thường giờ này cậu đã ăn tối, rửa mặt và chuẩn bị đi ngủ.

Diệp Mộ Sanh nhìn chằm chằm Lạc Trăn một lúc lâu. Trên mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng giọng nói lại trầm xuống một chút:
“Chỉ mới đính hôn thôi. Đợi đến lúc cưới, Lạc Trăn, cậu nhất định phải đến.”

Lạc Trăn gật đầu. Lúc này mấy người bạn học kéo Diệp Mộ Sanh qua cuộc trò chuyện khác, khiến anh ta không còn cơ hội nói thêm với cậu.

Cậu nhìn ly champagne còn sót lại trong tay, vừa trò chuyện xã giao vài câu, rồi tiện miệng nhắc tới vài tin tức thời sự. Một lát sau, cậu đặt ly xuống bàn tròn trước sofa, nói mình phải về trước. Khi chuẩn bị ra về, cậu còn hỏi người bạn tổ chức buổi tụ tập hôm nay chi phí bao nhiêu để chia tiền.

Sảnh lớn tầng một đã thay đổi ban tiếp tân. Lạc Trăn đứng đó, chờ nhân viên lễ tân lấy giúp cậu túi nguyên liệu nấu ăn đang được giữ trong tủ lạnh.

Gần đây cậu thực sự gầy đi một chút, chiếc áo lông màu trắng khoác trên người trông có vẻ hơi rộng, để lộ làn da trắng mịn ở cổ cùng xương quai xanh. Hai tay cậu đút túi quần, mắt khẽ cụp xuống nhìn sàn nhà, cả người mang dáng vẻ chán đến chết. Người ra vào nơi này toàn là siêu xe và mỹ nhân, đều là những nhân vật được xem là thành công trong mắt thế tục, hoặc dắt theo bạn đồng hành đi vào đi ra. Cậu nói lời cảm ơn với quầy lễ tân, cô tiếp tân chuyên nghiệp mỉm cười dịu dàng đáp lại.

Lạc Trăn xách nguyên liệu cho bữa tối của mình, bước ra từ sảnh khách sạn.

Chỉ vừa đi được vài bước, cậu nghe thấy người đàn ông vừa lướt qua mình bỗng nói một câu:
“Trời mưa rồi.”

Tiếng mưa rơi bị ngăn cách bên ngoài, nhưng qua khung cửa kính sát đất, dưới ánh đèn, từng làn mưa bụi tung bay. Lạc Trăn chợt nghĩ, mình không mang theo dù, không biết quay về như vậy có bị cảm không. Cậu hơi khựng lại, nét mặt thoáng chút buồn bã, nghiêng đầu định nhìn xem ai vừa nói câu đó, nhưng ngay trước mắt đã bị một người chặn lại.

“Không cần lo, mời dùng cái này.”

Một người trông như trợ lý đưa cho cậu một chiếc ô dài màu đen. Lạc Trăn chớp mắt, ngẩng lên thì thấy người vừa nói đã bước vào thang máy, chỉ còn nhìn thấy bóng lưng.

“Cảm ơn.”

Cậu nhận lấy chiếc ô.

Xe buýt vẫn còn vài phút nữa mới tới. Lạc Trăn giương ô đi trong mưa, nhìn từng giọt mưa rơi xuống mặt ô, chảy dọc theo những nan trắng nhỏ giọt xuống đất. Bụng đói cồn cào, cậu lục trong túi, lấy ra một gói kẹo trái cây, bóc giấy gói, cúi đầu cắn một viên rồi nhét tờ giấy vào túi.

Dù chỉ là một chiếc ô đen đơn giản, nhưng khi cúi xuống, cậu lại thấy ở phần cán có một ký tự cổ khắc chìm — chữ Tần.

Trong đầu cậu thoáng hiện ra tin tức từng xem gần đây, không nhớ rõ là ở đâu, chỉ biết rằng mình đã thấy ký tự này ở một nơi nào đó.

Nước mưa trên ô vẫn nhỏ giọt, Lạc Trăn tiếp tục bước xuống những bậc cuối cùng.

Trên xe buýt có vài học sinh tan học muộn đang ríu rít trò chuyện, chủ đề xoay quanh chuyện học hành, thầy cô, hay đôi chút về tình yêu tuổi mới lớn. Một cậu nhóc đang phát chocolate cho bạn, phát xong vẫn còn thừa một viên, bèn gọi Lạc Trăn:

“Anh ơi, cho anh này!”

Lạc Trăn mỉm cười, đưa tay nhận viên chocolate.

“Oa, bây giờ ít ai tự nấu ăn lắm nha!”

“Anh cũng tự nấu cơm hả?”

Bọn nhóc chuyển xuống ngồi hàng ghế phía trước cậu, ngươi một câu ta một câu trò chuyện với cậu. Lạc Trăn khẽ gật đầu, nụ cười ôn hòa:
“Có qua có lại thôi.”

Nói rồi cậu lấy gói kẹo thập cẩm mới mua, cùng túi đựng đưa sang. Đám học sinh cũng chỉ lấy mỗi người một viên, phần còn lại trả lại cho cậu.

Cha mẹ bọn nhóc ai cũng bận, trong nhà bữa ăn chỉ cần cài đặt chương trình là máy móc sẽ làm theo thực đơn một cách chính xác, từ lượng gia vị đến cách chế biến, như một thí nghiệm. Thế nên, dù ở trường hay ở nhà, đồ ăn đều chỉ có một mùi vị. Có đứa còn than, nghe nói trước đây thực đơn còn viết số lượng vừa phải, một chút thôi.

Lạc Trăn nghe mà bật cười, đưa tay đỡ trán.

Bọn nhóc xuống xe trước cậu hai trạm, khi cửa xe mở, vẫn còn quay lại vẫy tay với cậu. Lạc Trăn tựa người vào cửa kính, nhìn chúng tụm năm tụm ba bước vào khu dân cư, thỉnh thoảng lại nhảy nhót như những chú thỏ, rồi còn chạy ngược lại vẫy tay chào thêm lần nữa.

Đi thêm vài trạm, xe đến khu cậu ở.

Xuống xe, Lạc Trăn ngước nhìn tòa chung cư lấp lánh ánh đèn, đa phần mọi người vẫn chưa về. Bước đến chỗ bảo vệ, cậu thấy có một cậu bé kéo theo vali, liền dừng chân, ngạc nhiên hỏi:

“Em… sao giờ này còn đứng ở đây? Người nhà hay bạn bè đâu? Có cần gọi cảnh sát không?”

Cậu cố hạ giọng thật nhẹ. Cậu nhóc tóc rối bù, cúi gằm mặt, chỉ để lộ một xoáy tóc.

“Đừng báo cảnh sát!”

Cậu nhóc giật mình kêu lên, ngẩng đầu nhìn Lạc Trăn, rồi ngẩn ra hồi lâu.

“Em không sao chứ?” Lạc Trăn cảm thấy khó hiểu, lại hỏi một câu, giọng vừa dứt, cậu đã bị nhào vào, lảo đảo suýt ngã.

Trong lồng ngực truyền đến tiếng nức nở nghẹn ngào. Cậu nhóc ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước, đáng thương hệt như một chú cún con:

“Anh hai, cho em ở nhờ đi!”

Lạc Trăn: “Em là… Lạc Thu?”


Tác giả có lời muốn nói:

Lạc Trăn: Vai chính chịu thiệt thòi.
Lâm Mẫn: Nói cứ như cậu không phải vậy.
Lạc Trăn: ?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play