Đây chỉ là một câu nói thuận miệng, giống như trò đùa bắt nguồn từ tên gọi mà thôi.

Lâm Mẫn chỉ tiện miệng nói ra, còn Lạc Trăn cũng chẳng thật sự để tâm, càng không định hy sinh thời gian nghỉ ngơi của mình để đi đọc nguyên tác tiểu thuyết.

Một người muốn xuyên đến một không gian khác thì cần chuẩn bị những yếu tố gì?

Nếu cậu đọc nhiều truyện mạng hơn, có lẽ đã có thể liệt kê một, hai, ba điều kiện một cách rõ ràng.

Còn Lâm Mẫn, cô ấy sẽ nói rằng trước đây, việc xuyên không còn phải dựa vào cơ hội, thời điểm, hoàn cảnh thiên thời địa lợi, thậm chí nhân vật chính còn bị ràng buộc bởi luật nhân quả, điều kiện vô cùng khắt khe, hoặc phải chết đi rồi mới trọng sinh xuyên qua. Đến thời đại webnovel hiện nay, nhân vật chính thậm chí chẳng cần chết, chỉ cần một cái chết “giả” là đủ để xuyên.

Nhưng nói cho cùng, trước khi cậu xuyên đến đây và trở thành một Beta, chuyện xuyên không đối với Lạc Trăn chỉ là chuyện hoang đường, đọc cho vui thì được, chứ ai mà nghĩ một ngày nó sẽ xảy ra trên chính mình.

Cậu đi dọc con phố hơn một giờ, đến khi hơi mệt mới quét mã ngồi lên yên xe đạp về căn hộ nhỏ.

Việc đầu tiên khi về là đánh răng. Cả cậu và nguyên chủ Lạc Trăn đều không nghiện thuốc, chỉ là khi căng thẳng mới hút một hai điếu. Vị thuốc còn sót lại trong miệng khiến cậu thấy khó chịu, liền rửa mặt trước chiếc gương tự động vừa mở.

Ngẩng đầu lên, Lạc Trăn thấy trong gương là gương mặt giống hệt mình: ngay cả độ rộng mí mắt, màu da cũng không khác. Nếu không phải phía sau cổ có thêm một tuyến thể, cậu còn tưởng mình chỉ xuyên về nguyên trạng.

Trên mặt còn đọng nước, nhìn hình ảnh bản thân trong gương cũng thấy gượng gạo, cậu lấy khăn giấy lau rồi bước ra khỏi phòng tắm.

TV đang phát bản tin tối, nói về sản phẩm độc quyền mới được Lạc thị tung ra thị trường. Cậu xem một lúc rồi đổi kênh. Bộ phim thần tượng ABO về tình yêu, trong nền nhạc lãng mạn ấy, Lạc Trăn bước vào bếp chuẩn bị bữa tối.

Cậu bưng cơm ra, ngồi xếp bằng trước bàn trà. Bộ phim đã gần đến cao trào, Lạc Trăn liếc thấy hai diễn viên chính vì hấp dẫn bởi mùi tin tức tố mà hôn nhau đắm đuối, liền tắt TV.

Cậu đã xin nghỉ bệnh một thời gian, tháng sau mới quay lại làm việc. Tạm thời cũng không định tiếp xúc với người nhà họ Lạc, Lạc Trăn chỉ đơn giản trả lời vài câu quan tâm của Lạc Hiểu.

Trong lịch trình của trợ lý ảo hiện lên vài thông báo quá hạn liên quan đến công việc, cậu chú ý thấy ở phần liên hệ có một dấu chấm đỏ tin nhắn chưa đọc — là bạn thời đại học của cậu gửi đến.

Đó là một tấm thiệp mời được thiết kế tinh xảo, mời tham dự buổi họp mặt bạn bè đại học. Trên thiệp đã ghi rõ thời gian và địa điểm: ba ngày sau, tại phòng tiệc trên tầng cao nhất khách sạn trung tâm thành phố.

Cậu không có ký ức của nguyên chủ, thông tin để suy đoán được cũng chỉ là những điều cậu quan sát và tìm hiểu trong mấy ngày gần đây.

Lạc Trăn xem lại lịch sử trò chuyện với người bạn cùng lớp kia, trong đó chỉ có tin nhắn mời tham gia buổi họp mặt từ người tổ chức – một sự kiện diễn ra hai lần mỗi năm, cùng với những lần nguyên chủ từ chối tham dự.

Xem ra chẳng có gì đặc biệt liên quan.

Trên đường phố vẫn còn những cột đèn kiểu dáng cũ. Mấy ngày nay Lạc Trăn đã quan sát được quy luật: khi màu xám từ mặt đất dâng lên phía trước, ánh sáng màu cam của đèn đường sẽ bắt đầu thắp sáng con phố. Cậu ngồi trên băng ghế dài ở trạm dừng, bỏ lỡ hai chuyến xe, nghiêng đầu lặng lẽ nhìn hàng đèn đường nối dài về phía xa, xung quanh chỉ có tiếng gió nhẹ.

Nguyên liệu nấu bữa tối của cậu được đặt bên cạnh người, nhờ có dịch vụ giao hàng tận nơi nên siêu thị hiếm khi có khách. Rau củ, trái cây đều tươi mới, chẳng cần chọn lựa; tính tiền cũng hoàn toàn tự động. Ban đầu cậu vẫn tưởng mình vốn là kiểu người sống khép kín, nhưng kể từ khi bị nhổ tận gốc đến thế giới xa lạ này, cậu mới hiểu sống một mình không dễ dàng như tưởng tượng.

Lúc này, cậu thật sự muốn tìm ai đó để trò chuyện, tâm sự đôi câu cũng được.

Bằng không, nếu cứ để cảm xúc dồn nén thêm vài lần nữa, có lẽ Lạc Trăn nên tìm đến Thẩm Tễ Thanh – người bạn cùng lớp làm tâm lý để xin tư vấn.

Đúng lúc ấy, cậu nhớ ra hôm nay chính là ngày họp lớp. Tính thời gian, buổi tụ họp hẳn mới bắt đầu, đến đó cũng xem như hợp tình hợp lý.

Chuyến xe kế tiếp đến, Lạc Trăn cuối cùng cũng bước lên. Phía bên kia đường, trong khoảng giao thoa giữa ánh đèn và bóng đêm, một chiếc xe lơ lửng màu đen vốn đậu yên lặng bấy lâu cũng khởi động. Lạc Trăn ngồi dựa vào cửa sổ, liếc thấy xe đó vượt qua chiếc xe công cộng cậu đang ngồi, rồi chạy thẳng về phía trước.

Bất chợt, Lạc Trăn nhớ tới câu Lâm Mẫn từng nói đùa, khóe môi khẽ cong. Cảm giác hiện tại giống như đang bước vào một kỳ thi quan trọng mà ngay cả sách vở còn chưa mở ra, chỉ biết mỗi tiêu đề đề thi, mở bài ra thì toàn là những câu hỏi không rõ đáp án.

Gần đây cậu thường nhớ đến Lâm Mẫn.

Hai người từng làm việc chung hơn hai năm. Khi ấy, vì khối lượng công việc của Lạc Trăn quá lớn, cấp trên xin thêm một vị trí hỗ trợ, thế là đã tuyển Lâm Mẫn – cũng là đàn em cùng trường với cậu.

Hai người lại dùng chung văn phòng, quan hệ tất nhiên thân thiết hơn những đồng nghiệp khác. Có Lâm Mẫn ở đó, Lạc Trăn mới nhẹ nhõm hơn, cuối tuần cũng bắt đầu có thời gian nghỉ ngơi.

Có một năm, trào lưu tiểu thuyết và phim truyền hình rất thịnh hành đề tài hoán đổi linh hồn, có không ít tác phẩm nổi bật.

Lâm Mẫn từng hỏi:
“Trăn ca, nếu một ngày hồn anh chạy vào thân thể người khác thì anh sẽ làm gì?”

Câu hỏi ấy suýt khiến bệnh ưa sạch sẽ của Lạc Trăn phát tác.

Nếu bây giờ còn có thể nói chuyện với cô, cậu nhất định sẽ gọi Lâm Mẫn là ‘nhà tiên tri’.

Hiện tại, thân thể này đúng là của người khác, Lạc Trăn thậm chí còn nghĩ sẵn cách trả lời khi ai đó hỏi về đôi chân khập khiễng này - “Xin lỗi, thân thể này tôi dùng hơn hai mươi năm mà vẫn chưa quen”.

Cậu gửi nguyên liệu bữa tối vào tủ trước sảnh, lấy ra tấm thiệp mời. Ngồi thang máy lên tầng cao nhất, Lạc Trăn nhìn thấy tấm bảng mạ vàng gắn trên cửa phòng yến tiệc, xem ra đám bạn học cũ đều phú quý cả. Cậu ăn mặc đơn giản, thoải mái, hoàn toàn lạc lõng giữa những bộ lễ phục sang trọng trong sảnh, nhưng cũng may không ai chú ý nhiều. Đứng ở cửa một lát, cậu nhận lấy một ly champagne từ ánh mắt tò mò của người phục vụ rồi tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống.

Nhấp một ngụm champagne, cậu cúi mắt nhìn chiếc quang não hiển thị bức ảnh tốt nghiệp, mỗi khi chạm vào một gương mặt thì sẽ hiện ra tên người đó. Vừa nãy, khi nhìn thấy trung tâm của buổi tiệc – người từng đứng cạnh “Lạc Trăn” trong tấm ảnh – cậu mới biết hắn tên là Diệp Mộ Sanh.

Lời lý luận kỳ quái của Lâm Mẫn lại vang lên trong đầu.

Cô từng nói, chỉ cần nhìn tên là có thể đoán được vai trò của nhân vật trong tiểu thuyết. Nếu vừa nhìn đã thấy cái tên khác biệt, vậy tám, chín phần người đó rất quan trọng. Nếu tên còn có vài chữ đặc biệt hoặc lạ, người ấy chắc chắn là nhân vật chính không thể nghi ngờ.

Lâm Mẫn còn thề thốt bảo đảm rằng, lý luận này đúng với 80% truyện ngôn tình.

Một bóng đen xuất hiện sau lưng, dù biết rằng quang não không thể bị người khác nhìn trộm, Lạc Trăn vẫn tắt màn hình, khẽ nghiêng đầu ra sau.

Người tới chính là Diệp Mộ Sanh, giống như ánh đèn hội tụ, kéo theo mọi ánh nhìn đổ về phía cậu.

Muốn tránh cũng đã muộn.

Cái góc yên tĩnh này, rốt cuộc vẫn chẳng thể yên tĩnh.

Trong tay Lạc Trăn vẫn còn nửa ly champagne, Diệp Mộ Sanh ngồi xuống chiếc sofa không còn chỗ trống, khẽ nâng ly, nhẹ nhàng chạm vào ly của cậu. Tiếng thủy tinh va nhau khẽ vang, ly trên tay cậu hơi run rẩy.

Diệp Mộ Sanh mỉm cười:
“Đã lâu không gặp, Lạc Trăn.”


Tác giả có lời muốn nói:

Toàn là lý luận linh tinh thôi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play