“Đi thong thả, không tiễn.”

Tần Hạo khoát tay, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn, giọng đầy mất kiên nhẫn.

“Anh!”

Mộc Tiên Nhi tức đến mức ngực phập phồng, ánh mắt như muốn giết người. Nếu ánh mắt có thể hóa thành dao, chắc Tần Hạo chết cả ngàn lần rồi.

Hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, cô cắn răng hỏi:
“Bán bao nhiêu?”

Tần Hạo lập tức đổi mặt, cười hề hề:
“Một cân, 88 tệ!”

“Cái gì? 88 tệ một cân á?”

Mộc Tiên Nhi tròn mắt, hét lên:
“Anh cướp à? Sao mà hét cao thế được!”

Thật ra cũng đâu phải Tần Hạo muốn hét giá, hệ thống mặc định giá vậy, anh cũng chẳng thay đổi được.

Một bên, bé Lưu Luyến cũng gật gù phụ họa:
“Đúng đó, ba đúng là hiền quá. Ngon thế này sao không bán 188 cho rồi?”

Tần Hạo: “...”
Mộc Tiên Nhi: “...”

“Thế này đi.” – Tần Hạo nghiêm túc – “Nếu cô giúp tôi một việc, tôi cho cô ăn miễn phí hẳn hai cân.”

Đang giả vờ giận dỗi, nghe vậy mắt Mộc Tiên Nhi sáng rực. Cô nhanh chóng lấy lại dáng vẻ kiêu kỳ, cố tỏ ra lưỡng lự:
“Ờ thì... tôi cũng không chắc giúp được đâu. Tôi có hạn chế mà.”

“Cô là streamer nổi tiếng mà, quảng bá giúp tôi chứ còn gì nữa.” – Tần Hạo nói thẳng. Anh cũng biết ô mai giá cao, muốn bán thì phải có kênh tiêu thụ tốt.

“Thành giao!”

Tần Hạo còn định cò kè thêm, ai ngờ cô nàng đồng ý cái rụp như sợ anh đổi ý.

“Để chắc ăn, tôi lấy trước một cân đặt cọc. Sau đó mới nhận nốt.” – Mộc Tiên Nhi thẳng thắn.

“Không vấn đề.” – Tần Hạo gật đầu.

Ngay lúc đó, Lưu Luyến ôm bụng, ngồi thụp xuống, ngước mắt lên nhìn giàn ô mai:
“Ba ơi, con muốn ăn nữa...”

Tần Hạo bật cười:
“Nhìn bụng con kìa, ăn hơn một cân rồi đấy. Chắc no lắm rồi?”

Bé xoa bụng, nghĩ một chút rồi lí nhí:
“Vậy... con ăn thêm một miếng nhỏ thôi.”

“Thôi nào, để mai ăn tiếp. Giờ ăn nữa thì phí mất.” – Tần Hạo bất lực.

Bé gật đầu, tiu nghỉu đi ra ngoài, nhưng từng bước đi vẫn ngoái lại nhìn giàn ô mai.

Trong khi đó, Mộc Tiên Nhi đã bật livestream ngay tại vườn. Cô tạo dáng dễ thương, vừa ăn vừa review, fan nhao nhao comment:

“Thật sự ngon thế à? Mộc Mộc ơi, bán cho tui một cân!”
“Mộc Mộc mà giới thiệu thì có đập nồi bán sắt cũng phải mua!”

Tần Hạo vốn lo giá cao không ai mua, giờ thì yên tâm hẳn. Chưa đầy một tiếng, hơn 20 cân ô mai đã được đặt trước – vừa đúng bằng số lượng trong vườn.

“Thấy chưa? Tôi giúp anh bán sạch cả vườn rồi đó.” – Mộc Tiên Nhi hãnh diện.

“Giỏi thật.” – Tần Hạo giơ ngón cái khen ngợi.

Anh đưa cho cô thêm một cân ngoài phần hứa ban đầu, coi như lời cảm ơn. Mộc Tiên Nhi hài lòng rời đi.

Sau đó, Tần Hạo gói ô mai, gửi cho từng khách đã chuyển khoản qua WeChat.

“Ba ơi! Chúng ta kiếm được 1.760 tệ rồi!” – Lưu Luyến ôm điện thoại, mắt sáng rực.

“Ừ, đủ đóng học phí rồi.” – Tần Hạo xoa đầu con, mỉm cười.

“Ba giỏi quá!” – Bé reo lên, ôm cổ ba rồi hôn chụt một cái lên má – “Ba tuyệt nhất trên đời!”

Tần Hạo trong lòng cũng ngập tràn hạnh phúc. Đây chính là cảm giác thành tựu thật sự.

Đúng lúc ấy, điện thoại reo lên. Trên màn hình hiện một cái tên quen thuộc: Lâm Thi Âm.

Người con gái trong ký ức nguyên chủ – xinh đẹp, tài năng, từng yêu sâu đậm nhưng cũng chính là người đã chủ động chia tay, quyết tuyệt không quay đầu.

Hít sâu một hơi, Tần Hạo bắt máy:
“A lô?”

Giọng anh bình tĩnh, không vui cũng chẳng buồn.

“Anh có thiếu tiền không? Muốn bao nhiêu, em gửi cho.” – Bên kia vang lên giọng trong trẻo, ngọt ngào như tiếng chim sơn ca.

Tần Hạo thoáng khựng lại, rồi đáp thẳng:
“Không cần. Tôi có tiền. Với lại... chúng ta đã chia tay rồi.”

Không khí bên kia điện thoại lặng đi một nhịp. Sau đó giọng Lâm Thi Âm khẽ run:
“Tần Hạo, anh nhất định phải dứt khoát vậy sao?”

Cô ngừng một chút, rồi giọng lại lạnh hẳn:
“Anh nghĩ tiền là cho anh à? Không phải! Đó là học phí cho Lưu Luyến. Anh tính để con bé không được đi học chắc?”

“Cô yên tâm, học phí của con, tôi lo được.” – Tần Hạo nhíu mày, giọng kiên quyết.

Lâm Thi Âm ở đầu dây bên kia im lặng, chỉ nghe tiếng hít thở gấp gáp. Rồi giọng cô run rẩy:
“Tần Hạo... đừng nghĩ quẩn, đừng làm chuyện dại dột. Lưu Luyến không thể mất ba được...”

Nghe vậy, Tần Hạo dở khóc dở cười, nhưng cũng thấy lòng ấm lại. Dù đã chia tay, ít nhất cô vẫn quan tâm.

“Yên tâm, tôi kiếm tiền bằng cách đàng hoàng. Hay để con bé nói chuyện với cô.”

Anh đưa điện thoại cho Lưu Luyến.

“Ma Ma ơi, con nhớ mẹ lắm!” – Giọng ngọt ngào của bé vang lên, làm đôi mắt Lâm Thi Âm đỏ hoe.

“Mẹ cũng nhớ con. Khi nào xong việc, mẹ sẽ về thăm nhé. Con thiếu gì, nói mẹ gửi tiền cho.”

“Không cần đâu! Ba kiếm ra tiền rồi!” – Bé hãnh diện đáp.

Lâm Thi Âm thoáng ngạc nhiên, định hỏi thêm thì từ đầu dây bên kia vang lên tiếng gọi gấp:
“Tiểu Âm, nhanh lên sân khấu, Bạch gia đang chờ kìa!”

“Bảo bối, mẹ bận rồi. Gặp lại sau nhé.” – Nói xong, cô vội cúp máy.

“Tu... tu... tu...”

Nghe tiếng cúp máy lạnh lùng, Lưu Luyến xụ mặt, phụng phịu:
“Lại nữa... mẹ lại cúp ngang với con...”

Bé biết, mẹ làm việc vất vả, bận rộn lắm. Nhưng dù vậy, trong lòng vẫn có chút tủi thân.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play