Đào Nguyên trấn, cách thôn Đào Nguyên chỉ chừng ba bốn dặm.
Tần Hạo dắt con gái nhỏ ra phố mua sắm. Trong tay chỉ còn ít tiền, anh vừa đi vừa tính toán chi tiêu cho những ngày sắp tới.
“Ba ơi, con muốn ăn kem!”
Lưu Luyến kéo áo ba, mắt sáng rực dán chặt vào tủ kính trong suốt của tiệm kem ven đường. Bên trong, đủ loại kem đủ màu sắc khiến con bé nuốt nước miếng ừng ực.
Tần Hạo khẽ thở dài:
“Lưu Luyến, chúng ta đã nói rồi. Ba phải mua cho con một chiếc váy mới, còn phải đóng học phí. Số tiền còn lại phải tiết kiệm nữa chứ.”
Con bé bĩu môi, nghiêng đầu nhìn ba:
“Con thấy rõ ràng trong túi ba vẫn còn nhiều tiền mà!”
Tần Hạo mặt cứng lại. Số tiền đó anh còn để dành để đổi điểm danh vọng trong hệ thống, chuẩn bị nuôi trồng thần cấp. Sao có thể tiêu bừa được?
Anh liền nảy ra ý:
“Hay thế này nhé, về nhà ba làm kem ô mai cho con. Đảm bảo ngon hơn ngoài tiệm gấp mấy lần.”
“Ba chắc không đấy?”
Con bé ngẩng mặt, nheo mắt đầy nghi ngờ:
“Ba có biết làm đồ ngọt không vậy?”
Tần Hạo chống nạnh, nói chắc như đinh đóng cột:
“Sao lại không? Lần này, con sẽ được ăn món ngọt thần cấp thật sự!”
Con bé mở to mắt, tò mò nhưng cũng háo hức chờ đợi.
Về đến nhà, Tần Hạo lập tức gọi hệ thống:
“Hệ thống, làm thế nào để chế được kem ô mai thần cấp?”
“Xin ký chủ mở túi hành trang.”
Anh vừa nghĩ, trước mắt lập tức hiện ra một dòng chữ vàng óng ánh: “Đồ ngọt cấp S: Kem ô mai!”
Anh bấm nhận. Trong khoảnh khắc, một luồng thông tin như dòng điện tràn vào đầu. Ngay lập tức, Tần Hạo nắm vững toàn bộ kỹ thuật làm kem. Không chỉ vậy, hệ thống còn tặng kèm nguyên liệu và dụng cụ: trứng gà, đường, chanh, đá lạnh, máy đánh trứng.
“Được đấy! Hệ thống lần này hào phóng thật!” – Tần Hạo mừng rỡ.
Anh bắt tay vào làm ngay.
Bước một: Làm hỗn hợp trứng sữa.
Anh khéo léo tách lòng đỏ và lòng trắng trứng ra, cho lòng đỏ vào chén, thêm đường và nước cốt chanh rồi bắt đầu đánh. Không dùng máy, Tần Hạo cầm phới đánh trứng bằng tay. Động tác của anh dứt khoát, nhịp nhàng, nhanh đến mức tạo nên âm thanh “cộc cộc” đều đặn, như nhạc gõ trống.
Chỉ sau một lúc, hỗn hợp chuyển sang màu trắng ngà, sánh mịn, mượt như sữa. Đặt lên bếp lửa nhỏ nấu chậm, hỗn hợp đặc lại thành dạng kem.
Bước hai: Làm ô mai nhuyễn.
Anh lấy ba quả ô mai thần cấp, rửa sạch rồi dùng dao sắc cắt thật nhanh. “Xoẹt xoẹt xoẹt!” – dao lia như gió, chỉ trong chốc lát, quả ô mai đã biến thành phần nhuyễn đều tăm tắp, từng hạt nhỏ xíu mà vẫn giữ nguyên hương vị.
Anh trộn phần ô mai vào hỗn hợp trứng sữa. Mùi thơm lan tỏa khắp bếp, ngọt ngào đến mức khiến Lưu Luyến đứng bên cạnh hít hà mãi không thôi.
Cuối cùng, anh phủ thêm một lớp kem tươi, rắc vài miếng ô mai trang trí rồi đặt cả chén vào thùng đá cho đông lạnh.
“Chờ một tiếng, lúc đó ăn mới ngon nhất.” – Tần Hạo vừa cười vừa ngăn con gái đang định thò tay bốc ăn ngay.
“Ba à, cho con nếm một miếng thôi mà…” – Lưu Luyến phụng phịu, mắt không rời khỏi món kem.
“Không được! Muốn ngon phải đợi đúng lúc.” – Anh nghiêm giọng, nhưng trong mắt đầy ý cười.
Một giờ trôi qua…
“Ba ơi! Hết giờ rồi, con được ăn chưa?” – Con bé reo lên, nhanh nhảu lôi kem ra khỏi thùng đá.
Trên mặt kem phủ một lớp băng hoa mỏng, bên dưới là hỗn hợp trắng ngà xen lẫn những vệt đỏ hồng của ô mai, trông đẹp mắt như cầu vồng.
“Con ăn đây!” – Lưu Luyến không chờ thêm giây nào, xúc một muỗng thật đầy rồi cho vào miệng.
Ngay lập tức, vị mát lạnh lan tỏa, tan chảy trên đầu lưỡi. Vị béo ngậy của trứng sữa hòa cùng vị chua ngọt của ô mai, thơm lừng, ngọt ngào, khiến con bé thích thú đến nỗi nhảy cẫng lên.
“Ngon quá! Ba ơi, ngon hơn cả ngoài tiệm!” – Lưu Luyến hét ầm lên, mắt sáng long lanh.
Tần Hạo nhìn con gái ăn ngon lành, khóe miệng cong lên, trong lòng vừa tự hào vừa ấm áp.