Mộc Tiên Nhi vừa xấu hổ vừa tức, chỉ muốn chui xuống đất trốn cho rồi.
Chưa bao giờ cô bị một con chó làm nhục như vậy, trong mắt còn ngân ngấn nước, ấm ức vô cùng.

“Hu hu…”

“Chị Tiên Nhi, em xin lỗi. Tiểu Đồng nhà em không cố ý đâu, em thay nó xin lỗi chị.” – Lưu Luyến cuống quýt nói, rồi quay sang nạt con chó:
“Đáng đời, mau xin lỗi chị Tiên Nhi ngay!”

“Gâu gâu!”

Con Đồng ngẩng đầu, ra vẻ oai phong, còn nhe răng gầm gừ với Tiên Nhi.

“Bốp!”

Lưu Luyến tức giận gõ vào đầu nó.

“Ư ư…”

Đồng lập tức nằm rạp xuống đất, cụp tai, rũ đầu, tỏ vẻ tủi thân.
Rõ ràng nó chỉ canh giữ vườn giúp chủ mà lại bị mắng, làm chó cũng khổ quá mà!

“Hừ! Đồ chó mất nết! Tôi sẽ không tha cho nó đâu!” – Tiên Nhi càng nghĩ càng tức, vừa dùng khăn ướt lau chỗ bị cào đỏ trên đùi, vừa nghiến răng.

Tần Hạo đi tới, xoa dịu:
“Cô đừng giận, để tôi mang nó đi triệt sản luôn cho rồi!”

Anh vừa nói vừa lườm con chó.
Cái đồ này, không cào chỗ khác, lại cứ chọc đúng chỗ nhạy cảm, phen này không xử thì không xong!

“Gâu!”

Đồng dựng tai lên, nghe như hiểu được, rồi đột ngột nhảy dựng lên chạy biến.

“Phụt…”

Tiên Nhi bật cười, thở phào, vỗ ngực than:
“Hú hồn, suýt chết khiếp!”

Tần Hạo cười hỏi:
“Cô không sao chứ?”

Tiên Nhi ngẩn ra một chút, rồi hừ nhẹ:
“Không sao cái gì mà không sao! Tôi xui đủ rồi!”

Cô cúi xuống nhặt cây gậy selfie đã bị cắn hỏng, giọng giận dỗi:
“Mấy người phải đền cho tôi cây gậy này đó!”

Tần Hạo gãi đầu cười:
“Thật ra Đồng bình thường hiền lắm, chỉ khi ai tự tiện chạm vào đồ trong vườn nó mới cắn thôi.”

Nói rồi anh vòng qua Mộc Tiên Nhi, đi vào trong ruộng.

Và trước mắt là cảnh tượng khiến ai cũng sững sờ——

Trong khu đất được rào lại, cả trăm gốc ô mai xanh um, quả đỏ treo lủng lẳng đầy cành.
Quả nào quả nấy to bằng hòn đá cuội, tròn trịa, đỏ thắm như hồng ngọc, bóng loáng như rịn mật, nhìn thôi đã thấy thèm.

Hương thơm nhè nhẹ thoang thoảng, không phải mùi ngọt gắt thông thường, mà thanh mát, dễ chịu, khiến ai hít vào cũng lâng lâng như muốn bay lên mây.

“Trời ơi… Đây là ô mai nhà anh trồng thật à?” – Tiên Nhi tròn mắt, nuốt nước bọt.

“Chứ của ai nữa?” – Tần Hạo bình thản đáp.

Mộc Tiên Nhi há hốc miệng, không thể tin nổi.
Hóa ra ông chủ của con chó dữ vừa rồi lại trồng được thứ ô mai thần kỳ thế này.

“Hừ! Có gì mà ghê gớm chứ!” – Cô vội khoanh tay, hất cằm ra vẻ kiêu kỳ:
“Chỉ là ô mai to hơn, đỏ hơn một chút thôi, tôi chả thấy lạ đâu!”

Dù nói vậy, mặt cô vẫn đỏ bừng. Thật ra ban nãy cô đã bị mùi hương mê hoặc, còn định nhặt một quả ăn thử, chỉ tiếc bị con chó chặn lại.

Giờ đứng gần, cô lại hít hít, ánh mắt đầy say mê.

“Ha ha…”

Tần Hạo không vạch trần, chỉ quay sang gọi con gái:
“Lưu Luyến, lại đây nếm thử ô mai ba trồng đi!”

“Vâng ạ!” – Lưu Luyến vui vẻ chạy tới.

Đôi mắt Lưu Luyến sáng rực, hí hửng chạy tới vườn, định đưa tay hái mấy quả ô mai đỏ mọng.

“Khoan đã! Hái ô mai phải cầm vào cuống lá, đừng bóp trực tiếp vào quả, kẻo làm hỏng đấy!” – Mộc Tiên Nhi thấy vậy, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.

“Ơ…” – Lưu Luyến nghi hoặc liếc nhìn Tiên Nhi, nhưng vẫn với tay hái hai quả.

Cô bé bỏ ngay một quả vào miệng, quả còn lại đưa cho Tần Hạo:
“Ba, ba cũng nếm thử đi!”

Tần Hạo nhận lấy, chỉ nhìn thôi đã thấy khác thường: màu sắc đỏ thẫm, quả tròn đều, tỏa ra hương thơm thanh mát.
Anh nhẹ nhàng cắn một miếng…

Khoảnh khắc đó, vị ngọt dịu lan tỏa khắp khoang miệng, kèm theo cảm giác mát lành, sảng khoái bùng nổ như pháo hoa.
Tần Hạo như lạc vào tiên cảnh, lâng lâng giữa mây trời, êm ái như có làn tóc mềm lướt nhẹ qua má.

Một lúc lâu sau, Anh mới tỉnh lại, mà dư vị ngọt ngào vẫn còn đọng nơi đầu lưỡi.

Tuyệt phẩm!
Quả thật là tuyệt phẩm!
Ăn một lần rồi chẳng muốn dừng lại nữa.

Tích! Phát hiện ký chủ đã thành công trồng được ô mai thần phẩm cấp S, nhận 188 điểm danh vọng. Ô mai tuyệt phẩm cấp S có thể bán với giá 88 tệ/kg.

Tích! Mở khóa công thức thần cấp: kem ô mai.

Ngay lập tức, trong đầu Tần Hạo xuất hiện thêm một công thức kỳ bí – chính là cách làm kem ô mai.

“Oa, ngon quá! Ngon chưa từng thấy!” – Tiếng kêu thích thú của Lưu Luyến vang bên tai, kéo Tần Hạo trở lại.

Cô bé đỏ mặt, phấn khích reo:
“Ba ơi, cho con ăn thêm đi!”

“Được, ăn thêm hai quả nữa.” – Tần Hạo xoa đầu con gái, để mặc cô tự hái.

Anh quay sang mỉm cười với Mộc Tiên Nhi:
“Cô có muốn thử không? Hương vị này cả đời khó gặp, bỏ lỡ thì tiếc lắm.”

“Hừ! Tôi đâu dễ bị mấy quả ô mai cám dỗ! Mau bồi thường gậy selfie cho tôi trước đã!” – Mộc Tiên Nhi cứng giọng, hai mắt nhắm chặt, cố tỏ ra kiên quyết. Nhưng trong lòng lại cồn cào như mèo cào.

Thấy cô kiêu kỳ, Tần Hạo chẳng buồn để ý, tiếp tục ngồi xổm cùng con gái ăn ngon lành.

Mộc Tiên Nhi lén liếc, nhìn hai ba con ăn hơn chục quả, mà trong lòng như nhỏ máu.
Cuối cùng, cô không chịu nổi nữa, bật thốt:
“Được rồi! Tôi bỏ cuộc! Không cần anh đền nữa!”

“Ha, cho cô một quả đây.” – Tần Hạo đưa quả ô mai tới.

Mộc Tiên Nhi vội vàng cho ngay vào miệng.
Ngay tức thì, đôi mắt long lanh rưng rưng – vị ngọt thanh dịu, thơm lừng, không hề chua gắt, ngon đến mức làm cô suýt cắn cả vào lưỡi.

“Ngon quá! Trời ơi, ngon tuyệt luôn!” – Cô thốt lên, hai mắt sáng rỡ, gương mặt đầy thỏa mãn.

Không kìm được, cô còn đưa tay định hái thêm một quả.

“Khụ khụ…” – Tần Hạo ho khẽ, chặn lại:
“Chỉ cho cô ăn một quả thôi, muốn ăn thêm thì phải trả tiền.”

“Anh đúng là… nhỏ nhen hết chỗ nói!” – Mộc Tiên Nhi tức giận trừng mắt, bật dậy, lớn giọng:
“Bản tiểu thư còn lâu mới ăn nữa!”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play