“Dùng điểm danh vọng trao đổi?”
Tần Hạo thấy được kỳ quái quy tắc.
Thấp nhất là đổi 0.1ml dịch cường hóa cần 20 điểm danh vọng;
Một túi chất vô cơ lớn cần 10 điểm danh vọng;
0.1ml dịch độ ngọt thần cấp cần 50 điểm danh vọng;
0.1ml dịch cam lộ thần cấp cần 50 điểm danh vọng!
“Điểm danh vọng là cái thứ gì?”
Tần Hạo hỏi thăm Thần Nông số một điều.
“Tích, đang đi tới giao diện cá nhân......”
Rất nhanh, một giao diện thông tin hiện lên trước mặt Tần Hạo:
Ký chủ: Tần Hạo ( Nhân loại bình thường )
Tuổi: 26
Thể chất: D ( Phản ứng thần kinh, sức mạnh, tốc độ tổng hợp cho điểm )
Sản phẩm Thần cấp : Không.
Món ăn Thần cấp : Không.
Điểm danh vọng: 0
Tài phú: 135.0
Nhìn xem giao diện, Tần Hạo là lệ rơi đầy mặt.
Điểm danh vọng là linh......
“Hệ thống, làm sao để tăng điểm danh vọng?”
“Trước mắt điểm danh vọng có thể thông qua trồng trọt được sản phẩm Thần cấp, hoặc làm ra món ăn thần sẽ được ban thưởng.”
“Nếu ký chủ có tiền, có thể trực tiếp lấy tiền trao đổi, tỉ lệ một - một!”
Âm thanh vang lên không một chút tình cảm nào, Tần Hạo khóe miệng kéo theo, co quắp phía dưới.
Dùng tiền đổi điểm danh vọng......
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là, có tiền trở nên mạnh sao?
Cắn răng, Tần Hạo quyết định,“Liều mạng, trước tiên đổi một chút thử xem hiệu quả!”
Bắt nguồn từ lòng tin của Tần Hạo đối với Thần Nông số một, đây là do chính mình nghiên cứu ra siêu cấp Chip, khả năng tính toán gần như là thượng đế, sẽ không ra sai!
Trao đổi điểm danh vọng, 135.
Rất nhanh, điểm danh vọng từ đầu đã biến thành 135, mà tiền cũng từ 135 đã biến thành 0.
Tần Hạo có chút đau lòng, chợt nhớ tới, hỏi:“Điểm danh vọng có thể đổi thành tiền sao?”
“Có thể, bất quá muốn thu 10% phí thủ tục......”
Thật đen......
Bất quá nếu là có thể thành công trồng ra tuyệt phẩm ô mai S cấp , hết thảy đều là đáng giá!
Đổi 0.1ml dịch cường hóa
Đổi một túi chất vô cơ
Đổi 0.1ml dịch độ ngọt thần cấp
Đổi 0.1ml Cam lộ thần cấp
Vừa tới tay 135 điểm danh vọng, bây giờ toàn bộ đổi thành trong tay ba cái bình nhỏ tử cùng một túi nhỏ cực giống chất bảo quản.
Ít như vậy, một mẫu ruộng ô mai, chắc chắn là không đủ.
Chỉ có thể cho trên dưới 10% diện tích ô mai.
Tần Hạo dựa theo phương pháp bồi dưỡng Thần cấp ô mai, phối tỉ lệ, tiếp đó khoanh riêng một khu vực đặc biệt để thử nghiệm.
Cầm trong tay dung dịch đã phối chế xong liền phun trên cái cây Ô mai đã khoanh riêng.
Tần Hạo tâm trạng lúc này“Phù phù phù phù” Nhảy không ngừng, mười phần khẩn trương nhìn chăm chú lên số liệu cây ô mai đang biến hóa!
“Tích, kiểm tra dịch cường hóa thần cấp, đang cải tiến sản phẩm......”
“Tích, cải tạo hoàn thành, tuyệt phẩm S cấp: ô mai đang được bồi dưỡng!”
Rất nhanh, Tần Hạo trong mắt số liệu ô mai trong nháy mắt thì thay đổi!
Tên: Ô mai
Đẳng cấp: S cấp
Bồi dưỡng: Tuyệt phẩm S cấp, bộ rễ phát triển tốt, không cần tưới nước bón phân.
Không cần điều chỉnh chiếu sáng cùng nhiệt độ!
Trạng thái: Tốt đẹp, còn thừa 24 giờ nở hoa kết trái.
“Tê—— Thật sự thành sao?”
Tần Hạo chấn động trong lòng, số liệu thay đổi hoàn toàn, hơn nữa còn không cần tưới nước bón phân?
Càng không cần điều chỉnh chiếu sáng cùng nhiệt độ?
Cái này bộ rễ cũng quá phát triển đi!
Chín trước thời hạn?
Tần Hạo trong lòng chờ mong không thôi, hy vọng cái này tuyệt phẩm S cấp nhanh chóng kết quả!
Dịch dưỡng Thần cấp thời gian kết quả còn hai mươi bốn giờ.
Chỉ trong hai mươi bốn giờ ngắn ngủi, Tần Hạo cảm giác như đã trải qua cả một năm dài.
Sáng sớm ngày thứ ba, anh dậy từ rất sớm, trong lòng nóng ruột muốn xem thử cây ô mai tuyệt phẩm S cấp có kết quả gì chưa.
“Ba, ba ngồi canh hai ngày nay rồi, mà ô mai vẫn chẳng có động tĩnh gì hết. Hay là mình ăn cơm trước đi?”
Lưu Luyến nhìn anh đầy lo lắng, đôi mắt tròn xoe lấp lánh.
Trong hai ngày này, ba cô giống như hóa điên, cứ chạy ra ruộng cả chục lần mỗi ngày.
Thấy ánh mắt con gái, Tần Hạo không nói gì, chỉ mỉm cười:
“Ừ, ăn cơm trước vậy.”
“Tút tút...”
Đúng lúc này, một chiếc taxi dừng lại ở cổng thôn.
“Sư phụ, đây có phải là thôn Đào Nguyên không?”
“Đúng rồi, nhìn tấm bia đá kia sẽ thấy.”
“Vâng, cảm ơn chú nhiều!”
Từ trên xe bước xuống một cô gái trẻ mặc áo thun trắng rộng rãi, gương mặt thanh thuần, đáng yêu.
Cô cao dong dỏng, mái tóc đen dài óng ả buộc cao thành búi nhỏ trông rất tinh nghịch. Dưới váy ngắn viền trắng ngang gối là đôi chân thon dài, trắng nõn, vô cùng bắt mắt.
“Ai da, hôm nay nóng muốn chết mất!”
Cô gái vừa đi vừa than, nhanh chóng chạy đến nấp dưới một gốc cây lớn, lau mồ hôi trên trán.
Lấy từ túi xách ra cây gậy selfie, cô cười tươi, giơ tay tạo hình chữ V trước ống kính:
“Hello mọi người, Mộc Mộc đã online rồi đây!
Mình đang ở thôn Đào Nguyên, nhưng trời nóng quá, với lại chỗ này hoang vu thật đó!”
Giọng nói ngọt ngào, mềm mại, vừa nói cô vừa chu môi làm nũng, có chút bất mãn.
Trong livestream, khán giả nhắn tới tấp:
“Mộc Mộc bảo bối, quan trọng không phải phong cảnh, mà là em thôi!”
“Đau lòng quá, bảo bối vất vả rồi, nhưng mà sau lưng em vẫn có núi xanh với rừng đào, đẹp lắm đó!”
“Không cần quay cảnh cũng được, chỉ cần em hát cho tụi anh nghe là đủ!”
“Thế à… được thôi.”
Cô gái thở dài, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Rõ ràng mình định quay cảnh đẹp cơ mà...”
“Ba, chị kia đang làm gì vậy ạ?”
Lưu Luyến tò mò nhìn chằm chằm cô gái xa xa, đôi mắt sáng rực.
“Có lẽ là livestream gì đó ngoài trời thôi, không có gì lạ cả.”
Tần Hạo chỉ lắc đầu, không để tâm.
“Ồ.” – Lưu Luyến lí nhí đáp, nhưng vẫn không rời mắt khỏi cô gái, trong lòng tràn đầy ngưỡng mộ: dáng người đẹp, quần áo cũng đẹp.
Thấy vậy, Tần Hạo chỉ biết thở dài. Có lẽ con gái mình cũng bắt đầu đến tuổi thích chưng diện, muốn có quần áo xinh đẹp rồi.
Rất nhanh sau đó, ăn cơm xong, Tần Hạo vừa định rửa chén thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng chó sủa dữ dội!
“Không ổn rồi! Là tiếng của Đồng!”
Lưu Luyến hốt hoảng kêu lên:
“Ba! Chắc chắn là Đồng gặp chuyện!”
“Đi! Nhanh lên!”
Tần Hạo lau tay, vội vàng cùng con gái chạy theo hướng phát ra tiếng sủa.
Nào ngờ tiếng chó lại vang lên ngay tại mảnh ruộng của anh!
“Gâu! Gâu!”
Từ xa đã nghe rõ tiếng sủa dữ tợn, kèm theo tiếng hét thất thanh đầy sợ hãi!
“A——!”
Tần Hạo giật mình. Đó chẳng phải là cô gái tóc dài thẳng mới đến ban nãy sao?
Lúc này, Đồng đang ngoạm chặt cây gậy selfie trong tay cô gái, không buông.
“Gâu!”
Nó gầm gừ, nhe răng, ánh mắt dữ tợn. Rồi bất ngờ buông gậy ra, nhảy chồm tới!
“A!”
Cô gái hét to, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, sợ hãi run rẩy, vội ném gậy selfie để bỏ chạy.
Nhưng Đồng quá nhanh. Nó bật mạnh, chồm lên, móng vuốt cào thẳng vào đùi cô gái.
“Đồng! Dừng lại ngay!”
May mà Lưu Luyến kịp chạy tới, túm lấy đuôi con chó kéo ra.
Cô gái tóc dài run rẩy lùi lại, cố giữ khoảng cách an toàn, mặt vẫn còn tái nhợt vì sợ.
Tần Hạo lúc này cũng chạy đến, thấy cảnh hỗn loạn, cùng mấy vết cào rõ rệt trên đùi trắng nõn của cô gái...