---
Chương 5 – Lạc Trì thật sự là người tốt
Tả Hồ khoác một chiếc chăn mỏng, ngồi trên giường, cằm đặt lên đầu gối. Cậu ngồi chờ vài phút nhưng điện thoại vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Cửa sổ không đóng chặt, gió từ bên ngoài lùa vào, làm tấm rèm tung bay đập vào tường, giống như cái bóng quái vật trong mơ.
Ban đêm khiến tinh thần con người yếu đuối. Ngay cả khi đang ngồi dưới ánh đèn sáng rực, Tả Hồ vẫn thấy bất an, nghi thần nghi quỷ nhìn quanh bốn phía. Ánh đèn vàng ấm áp cũng chẳng thể xua đi sự căng thẳng trong lòng cậu.
Cậu nắm chặt điện thoại, đưa tay lau mặt, không dám tắt đèn, chỉ co mình lại, cuộn tròn nằm trên giường.
Tin nhắn gõ được một nửa đã gửi đi:
【Chồng à, vì sao anh không thể dịu dàng với em một chút chứ】
Mơ mơ màng màng không biết bao lâu, ngoài cửa sổ ánh nắng hắt vào, nhảy nhót trên khung cửa rồi trải dài lên giường.
Tả Hồ mở mắt, ánh mắt chậm rãi di chuyển, bình tĩnh nhìn chiếc đèn trần rồi lại rũ mắt xuống, tiếp tục nằm.
Nửa giờ sau, đồng hồ báo thức vang lên. Cậu mới chậm rãi ngồi dậy, rời giường đi rửa mặt.
Cầm điện thoại tắt chuông báo thức, Tả Hồ mở to mắt nhìn, vào lại giao diện tin nhắn, nhìn đi nhìn lại, không tin nổi mà còn xoa mắt mấy lần.
【Đừng sợ.】
【Mơ đều là giả thôi.】
Lạc Trì đã nhắn cho cậu!
Tin được gửi lúc 3:26.
Ngay khi cậu chờ đợi mỏi mòn rồi thiếp đi trong vô vọng, thì tin nhắn ấy đã tới.
Trời vừa sáng, ác mộng đêm qua tan biến không còn dấu vết, trong lòng Tả Hồ tràn ngập niềm vui vì Lạc Trì đã nhắn tin cho mình. Sợ hãi chẳng còn, thay vào đó là hạnh phúc dâng đầy.
Cậu thật muốn mọc cánh bay ngay đến lớp để lập tức nhìn thấy bóng dáng của Lạc Trì.
Thế nhưng thực tế, cậu vẫn thong thả làm bữa sáng trong nhà. Trứng rán kẹp khoai tây trong ổ bánh mì còn tỏa mùi thơm, cậu vừa đi vừa ăn, cái bụng đói rỗng cũng thấy thoải mái hơn.
Xuống dưới lầu, thấy cái bánh chưa ăn hết, Tả Hồ bỏ vào túi nilon, treo lên tay lái xe đạp rồi đạp xe đến trường.
Mong sao mong trăng, cuối cùng người mà cậu mong ngóng cũng đã tới.
Lạc Trì tóc hơi rối, mặc áo thun đen đơn giản, cánh tay rắn chắc lộ ra những đường cơ đều đặn. Khi ném bóng trên sân, từng đường nét hiện lên đặc biệt đẹp mắt.
Trở lại chỗ ngồi, ánh mắt cậu dường như lướt qua Tả Hồ, khiến cậu khẽ giật mình, lập tức né tránh tầm nhìn.
Trước giờ học, Chung Minh Tự – cán sự môn Sinh – cần phát lại bài thi được chữa ở tiết trước, nhưng đúng lúc cô nàng đột nhiên đau bụng. Nhìn quanh lớp không thấy chị mình đâu, Phí Phí lại bị giáo viên gọi đi văn phòng, Chung Minh Tự đành ôm tập bài thi chạy đến chỗ Lạc Trì.
“Lạc Trì, tớ đau bụng quá, cậu giúp tớ phát bài thi nhé, mau mau lên, lát nữa thầy sẽ giảng.”
Lạc Trì gật đầu:
“Ừ, cậu đi nhanh đi.”
Là lớp trưởng, thường khi cán sự gặp việc gấp sẽ nhờ cậu giúp. Lạc Trì vốn ôn hòa, không hề tỏ vẻ, nói năng lại luôn kèm theo nụ cười, khiến ai cũng thấy dễ gần.
Khác hẳn những cậu ấm kiêu ngạo khác, Lạc Trì làm việc gì cũng gọn gàng, trách nhiệm, lâu dần mọi người đều phục và tin tưởng cậu.
Cậu cầm chồng bài thi, lần lượt phát cho từng bạn. Phương Hằng nhận lấy, cười cợt:
“Cảm ơn lớp trưởng đại nhân.”
Lạc Trì nhướng mày, kéo lại tờ bài thi:
“Bình thường chút đi.”
Phương Hằng liền đứng bật dậy, giả bộ kêu:
“Lạc Trì, cậu bắt cóc con trai ta đi đâu thế, đây là đứa con ta tự tay viết ra đó nha!”
Người trong lớp cười rần, nhưng Lạc Trì đẩy lại bài thi, lắc đầu:
“Trả cho cậu, mau về chỗ mà ngủ bù đi, đầu óc còn chưa tỉnh táo.”
Phương Hằng xem trong tay mình dư ra một tờ, liếc nhìn thử, hóa ra là bài của Tả Hồ. Định nhìn điểm số thì Lạc Trì lập tức cuộn lại, cau mày:
“Không phải của cậu, đừng có xem.”
Hai người còn lằng nhằng thì chuông vào tiết reo. Lạc Trì trở về chỗ ngồi, xoay người đặt bài thi xuống bàn Tả Hồ:
“Tả Hồ.”
Nam sinh ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ, giọng mũi khẽ vang:
“Ừm?”
Lạc Trì đặt bài thi xuống, hơi bối rối:
“Xin lỗi, lỡ làm nhàu bài cậu rồi.”
Tả Hồ xua tay, nói nhỏ:
“Không sao, không sao cả.”
Lạc Trì ngẫm nghĩ, rồi lại không đưa cho cậu, mà cầm lên:
“Hay là… cậu xem bài của tớ đi, bài cậu bị nhăn xấu rồi.”
Tả Hồ nhìn bài thi, môi khẽ mím. Trong lòng vui đến mức khó giấu, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:
“Được.”
Lạc Trì môn Sinh cũng ngang ngửa cậu, bài trăm điểm thì cậu được 86, còn Tả Hồ 88.
Cậu đặt bài thi trên bàn, lấy bút chậm rãi viết. Vừa nghe thầy giảng, vừa nhìn vào nét chữ ngay ngắn, gọn gàng của Lạc Trì, từng dòng từng chữ đều tinh tế. Ngay cả đáp án A-B-C-D viết cũng đều tăm tắp.
Trong lòng Tả Hồ không khỏi ngập tràn cảm xúc, thỉnh thoảng lại lặng lẽ viết bổ sung lời giải thích bên cạnh.
Cứ thế cho đến hết hai tiết Sinh, Tả Hồ viết không nhiều nhưng từng nét đều cẩn trọng.
…
Buổi chiều, trước giờ học, Chung Minh Tự mang một chai sữa chua đến đưa cho Lạc Trì:
“Này, cảm ơn cậu buổi sáng giúp tớ phát bài thi.”
“Việc nhỏ thôi, cậu giữ mà uống đi.”
“Cho rồi thì uống đi, đừng khách sáo.”
Lạc Trì cười nhận:
“Được rồi, cảm ơn sữa chua nhé.”
Chung Minh Tự vui vẻ chạy về chỗ.
Tả Hồ nhìn hết thảy, ánh mắt dừng lại thật lâu trên chai sữa chua đặt trong ngăn bàn Lạc Trì. Đầu ngón tay cậu vô thức vuốt ve tờ bài thi, ánh mắt tối lại.
Tan học, Lạc Trì không nhắc gì đến việc đổi lại bài thi. Tả Hồ giả bộ quên, lặng lẽ mang theo bài của Lạc Trì rời lớp, đến thư viện ngồi học.
Khi ra về, đi ngang sân bóng rổ, cậu thấy Lạc Trì đang chơi cùng bạn. Mồ hôi lấm tấm, động tác thoăn thoắt, bóng rổ chuẩn xác vào rổ.
Cậu dừng lại ở góc tối, lặng lẽ nhìn. Khi thấy Lạc Trì dùng nước suối rửa mắt, Tả Hồ tim thắt lại, lặng lẽ bước lên vài bước. Nhưng rồi thấy bạn bè đã vây quanh quan tâm, cậu lại chậm rãi lùi về.
Một lúc sau, trận đấu kết thúc, mọi người cùng rủ nhau đi ăn khuya. Lạc Trì đi cuối cùng, vừa bước vừa tiện tay đặt nửa chai nước còn lại lên thùng rác.
Tả Hồ lấy hết can đảm gọi khẽ:
“Lạc Trì, thật tình cờ quá.”
Lạc Trì dừng lại, gật đầu, khẽ cười:
“Ừ, tình cờ thật. Muộn rồi sao còn ngồi đây? … Chơi ‘Tiêu diệt Ngôi Sao’ à?”
“Đúng vậy.” – Tả Hồ gật đầu, mặt khẽ đỏ.
Lạc Trì nhìn cậu, dịu giọng nói:
“Ừ, chơi xong thì mau về nghỉ đi, mai còn có tiết.”
Có lẽ chỉ là sự quan tâm thường tình của lớp trưởng, nhưng Tả Hồ lại cảm thấy trái tim ấm áp. Cậu chờ Lạc Trì đi khỏi mới vội vàng ôm lấy nửa chai nước trên thùng rác, giấu vào ngực, cẩn thận mang đi.
Trước bao người, sân vận động vốn chẳng phải nơi kín đáo, làm chuyện này khiến cậu hơi chột dạ. Nhưng động tác rất nhanh, cầm lấy chai xong liền đứng dậy bước vội đi.
Trong đầu cậu chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Lạc Trì thật sự là người tốt, cậu ấy còn dặn mình mau về nhà.”
Nghĩ tới đó, Tả Hồ cười ngây ngô, thậm chí bật cười thành tiếng, ôm chặt nửa chai nước khoáng, vừa đi vừa vuốt ve không rời tay.
---