- Cậu Hạ đi gặp Từ Tòng Thừa vào buổi trưa, hai người đã ăn cơm với nhau.
Trợ lý đưa tấm hình đang cầm qua, bên cửa kính, hai người trong hình ghé sát vào nhau như thể giây tiếp theo sẽ hôn nhau.
Ánh mắt Tấn Triết Úc khựng lại trên bàn tay nắm cằm Hạ Kiều, hơi thở anh dần nặng nề, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chậm rãi mở miệng hỏi: - Bây giờ em ấy đang làm gì?
- Đã đến tiệm thuốc, sau đó...
- Tiệm thuốc?
Tấn Triết Úc nhíu mày: - Sáng nay lúc ra ngoài chẳng phải em ấy vẫn khỏe mạnh đó sao, bị bệnh à? Mua thuốc gì?
Sức khỏe Hạ Kiều yếu ớt, anh lại không biết chăm sóc người ta, ban đầu đi theo anh thì thường xuyên bị bệnh.
Sau này, anh đã học được cách chăm một omega xinh đẹp yếu ớt, giống như chăm một đóa hoa mỏng manh, đã chăm Hạ Kiều rất khá.
Trợ lý không dám nhìn vẻ mặt của Tấn Triết Úc, cúi đầu trả lời: - ...Cậu ấy mua thuốc tránh thai.
- Két ——!
Chiếc ghế thình lình bị kéo lê trên sàn, phát ra tiếng chói tai, Tấn Triết Úc bóp mạnh đến mức bẻ gãy cả cây bút đang cầm, mảnh vỡ đâm vào lòng bàn tay anh.
Đầu của trợ lý cúi xuống thấp hơn: - Sau đó cậu ấy đã đến khách sạn.
Tấn Triết Úc đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế, như có một cơn gió lốc vừa thổi quét qua não anh, gân xanh nổi lên trên cánh tay, anh lao thẳng ra khỏi cửa.
Mười phút nữa, anh phải ký một hợp đồng rất quan trọng.
Trợ lý chỉ chạy theo sau anh mà không hề nhắc nhở, cũng đâu thể cản sếp nhà mình bị cắm sừng đi bắt gian được.
Tấn Triết Úc chạy xe như bay, vượt đèn đỏ suốt quãng đường. Ngay mùa đông mà lại hạ cửa sổ xe xuống cho gió lạnh lùa vào, nhưng nhịp tim vẫn đập nhanh không thôi, nó nảy mạnh bên tai anh như thể giây tiếp theo sẽ nổ tung.
- Rầm!
Xe của Tấn Triết Úc đâm thẳng vào cột đá trước cửa khách sạn, đầu xe bị đâm lõm lộ ra ống thép bên trong, ngay cả túi khí an toàn cũng bị bung ra.
Dường như anh không cảm nhận được chút đau đớn nào, mở mạnh cửa xe rồi bước xuống. ( app TYT - tytnovel )
Đôi mắt Tấn Triết Úc đỏ ngầu, anh đẩy bảo vệ đang cản mình với vẻ mặt giật thót ra, nuốt vị máu tanh đang trào trong cổ họng xuống:
- Cút!
*
Hạ Kiều đi ra từ tiệm thuốc, cậu bóc vỉ thuốc tránh thai rồi cho từng viên một vào lọ vitamin rỗng.
Cậu cầm thẻ phòng quẹt mở cửa, đây là một phòng suite. Hạ Kiều cởi giày, rồi cởi tất, bước đi rất khẽ, mở cửa phòng ngủ ra.
Từ Tòng Thừa đến sớm hơn cậu nhiều, cậu ta ngồi bên mép giường, đôi chân dài dang rộng, ánh mắt quét qua người Hạ Kiều mà không chút che đậy.
Hạ Kiều vẫn mặc chiếc áo len trắng sạch sẽ kia, khoác trên người cậu trông như một lớp tuyết tinh khôi.
Từ Tòng Thừa mất tự nhiên mà dời mắt, sau đó lại trở về dáng vẻ xấu xa kia:
- Giả vờ ngây thơ gì chứ.
Cậu ta hất cằm, ra lệnh:
- Cởi đi, anh dâu.
Hình như Hạ Kiều rất căng thẳng, ngay cả động tác cũng trở nên ngượng ngùng.
Cậu cởi quần ra trước, dường như bị ánh mắt của Từ Tòng Thừa nhìn đến lúng túng, cậu mất tự nhiên mà khẽ nhấc chân lên rồi lại hạ xuống, những ngón chân tròn trịa trắng nõn bị đông lạnh đỏ bừng, da thịt nơi mép đùi cũng ép sát vào nhau.
Vạt áo len bị ngón tay Hạ Kiều nắm lấy, khó khăn lắm mới cuộn lên được, lộ ra hai chấm hồng như hoa anh đào trên ngực, tay Hạ Kiều lại bất cẩn mà run rẩy, cậu không nắm chắc, không cẩn thận làm áo len che mất.
Từ Tòng Thừa bóp chai nước suối trong tay khiến nó phát ra tiếng động không nhỏ: - Anh ngốc đến mức không biết cởi quần áo à?
- Đừng gọi tôi là anh dâu.
Cuối cùng Hạ Kiều cũng cởi áo len ra, vành tai và hai má ửng hồng, nhỏ giọng nói: - Tấn Triết Úc không phải là bạn trai tôi, anh ấy chỉ là kim chủ của tôi thôi.
- ...Kim chủ?
Từ Tòng Thừa nghĩ, quả nhiên Hạ Kiều là một con điếm, cho tiền là sẽ bán.
Cậu ta đột nhiên đưa tay nắm cánh tay Hạ Kiều, kéo người ta ngã ngồi lên đùi mình.
Hạ Kiều đã gần như trần truồng, nhưng cậu ta lại chưa cởi chiếc áo nào, khóa kéo lạnh lẽo trên áo khoác làm Hạ Kiều rụt người lại.
- Trông anh có vẻ rất căng thẳng, bộ sợ bị anh tôi phát hiện à?
Từ Tòng Thừa bực mình vì lúc này Hạ Kiều vẫn còn nghĩ đến Tấn Triết Úc, cậu ta cầm điện thoại lên, chuyển hết tiền sinh hoạt phí một năm của mình qua, tức giận nói: - Anh ấy không cần anh nữa thì anh cầu xin tôi, tôi sẽ nuôi anh, đâu phải tôi không nuôi nổi anh?
Hạ Kiều cúi đầu nhìn cậu ta chuyển tiền, bèn nhanh chóng tính toán trong đầu.
Lần đầu Tấn Triết Úc ngủ với cậu đã tặng cậu một căn nhà, vẫn là Tấn Triết Úc hào phóng hơn.
Dường như khẩu vị của cậu đã bị Tấn Triết Úc nuôi cho kén chọn hơn rồi.
Từ Tòng Thừa ôm cậu, nhét vào tay cậu một bao bì trơn láng, mép bao chọc vào da thịt trong lòng bàn tay cậu:
- Đeo vào cho tôi, Hạ Kiều.