Từ Tòng Thừa ôm lấy Hạ Kiều, cậu ta bị mùi hương trên người omega hấp dẫn, đầu răng không ngừng mài nhẹ trên cổ cậu, mút ra từng dấu đỏ.

Hơi thở cậu ta dần nặng nề, càng hôn càng lần xuống, nhưng bỗng đột nhiên dừng lại.

Từ Tòng Thừa nghe thấy từng tiếng nức nở rất nhỏ, bị kìm nén trong cổ họng, còn nhỏ hơn cả tiếng mèo con.

Cậu ta cúi đầu, bèn thấy Hạ Kiều vùi mặt vào lòng mình, bả vai run bần bật.

Tay Từ Tòng Thừa còn nhanh hơn cả não, bóp cằm Hạ Kiều ép cậu ngẩng mặt lên. Dường như Hạ Kiều rất sợ cậu ta, đến cả khóc cũng không dám để cậu ta nghe thấy, kìm nén đến mức gò má đỏ bừng, trên lông mi vẫn còn đọng những giọt nước mắt.

Tâm trạng cậu ta bỗng trở nên là lạ, đầu ngón tay chạm vào đuôi mắt Hạ Kiều:

- ...Anh khóc gì chứ?

- Cậu có thể, có thể...

Cảm xúc của Hạ Kiều dường như sụp đổ trong chớp mắt, cậu vừa khóc nấc vừa nói năng lộn xộn:

- Có thể để tôi đi được không? Tôi sợ lắm, tôi không dám để Tấn Triết Úc biết. Tôi là trẻ mồ côi, tôi không có tiền, nhưng tôi lại cần tiền, cho nên sau khi tôi, tôi lên giường với Tấn Triết Úc, tôi chỉ có thể đi theo anh ta, vì anh ta sẽ cho tôi rất nhiều tiền...

- Tôi biết cậu ghét tôi... muốn trả thù tôi, trách tôi đã lừa cậu, nhưng tôi không còn cách nào... Tấn Triết Úc muốn tôi sinh con cho anh ta, nhưng tôi không muốn, tôi vẫn đang học đại học, tôi không muốn ngày nào cũng vác bụng bầu đi học, vì vậy tôi chỉ đành nhờ cậu làm giả kết quả chẩn đoán giúp tôi để lừa anh ta.

Hạ Kiều khóc ngày càng dữ hơn, lông mi dính cả vào nhau, thở cũng chẳng thở nổi.

Từ Tòng Thừa im lặng một lúc rồi giơ tay vỗ lưng Hạ Kiều để cậu dễ thở hơn.

- Nếu cậu thật sự muốn làm thì... cũng không sao.

Hạ Kiều xé chiếc bao đã bị nhàu nát, trong ánh mắt bị nước mắt làm mờ, động tác vụng về không biết phải làm sao, như thể là lần đầu tiên làm chuyện này.

Lòng bàn tay cậu ấm nóng, mang theo chút ẩm ướt.

Từ Tòng Thừa cản tay cậu cũng không kịp, bị cảm giác kích thích chưa từng có bao vây, nhận thấy máu huyết ào ào dồn lên não, mạch máu căng phồng nảy lên.

Trong không khí lan tỏa mùi hương, im ắng trong vài giây.

Từ Tòng Thừa nhỏ giọng chửi một tiếng, tai cậu ta đỏ bừng. Xấu hổ quá hóa giận mà giành nói trước khi Hạ Kiều lên tiếng:

- Trai tân bọn tôi toàn như vậy cả!

- Thật ư? 

Hạ Kiều do dự: - Nhưng hình như lúc trước Tấn Triết Úc đâu có như vậy...?

Vẻ mặt Từ Tòng Thừa không được đẹp lắm, cậu ta không nhịn được, lập tức kéo Hạ Kiều ngã lên giường. Cậu ta đè lên người Hạ Kiều, chen đầu gối vào giữa hai chân cậu.

Vừa định nói gì đó thì nghe một tiếng động lớn do cửa bị đạp văng.

- Rầm!

Sắc mặt Tấn Triết Úc hết sức tối tăm, lòng bàn tay còn đang chảy máu, anh không nói một lời nào, nhưng lại sải bước đi về phía giường trông chẳng khác gì một người chồng đến bắt gian.

Hạ Kiều vô thức lùi ra sau, nước mắt còn chưa lau khô đã lùi thẳng vào lòng Từ Tòng Thừa, thậm chí còn bất giác níu lấy vạt áo cậu ta.

Tấn Triết Úc không giống Từ Tòng Thừa, anh không dễ đối phó.

Lần này vẻ mặt Hạ Kiều thật sự đã bị dọa trắng bệch, đến cả kéo chăn che cơ thể trần truồng của mình lại cũng quên mất, cậu gọi ra tiếng xưng hô quen thuộc nhất:

- Chồng...

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play