Sau ngày hôm đó, dường như chuyện này đã lặng lẽ lật sang trang mới.
Hạ Kiều là một chú mèo rất biết điều, cậu đã rút móng vuốt thăm dò về, tính tình cũng bớt kiêu căng hẳn, bám lấy Tấn Triết Úc mọi lúc mọi nơi bằng tư thế dính người mà anh thích nhất, nhõng nhẽo với anh.
Mở miệng ngậm miệng đều là chồng, lúc Tấn Triết Úc quá đáng ở trên giường, cậu cũng không hé răng, chỉ khóc lóc dữ hơn thôi.
Cuối cùng Từ Tòng Thừa không còn cố tình tạo ra những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên với ý đồ rõ ràng nữa, nhưng bọn họ học chung một trường nên khó tránh khỏi việc chạm mặt.
Lúc gặp nhau, Từ Tòng Thừa cũng chỉ lịch sự gật đầu với cậu một cách xa lạ, như thể chỉ xem cậu là anh dâu thôi.
Cậu ta giả ngơ, vậy Hạ Kiều cũng giả ngơ theo cậu ta.
Ba tháng trôi qua, thời tiết dần trở lạnh.
Tài khoản phụ đã lâu không có động tĩnh của Hạ Kiều, một lần nữa nhận được tin nhắn của Từ Tòng Thừa.
[Thành viên đội bóng rổ có nhà mở bệnh viện]: Đàn anh, lần trước nói mời em ăn cơm vẫn còn hiệu lực chứ?
Vành tai Hạ Kiều bị gió thổi đỏ bừng, cậu vùi nửa khuôn mặt vào chiếc áo len cổ cao màu trắng.
[Hạ Kiều]: Còn, nhưng chúng ta gặp nhau buổi trưa nhé.
[Thành viên đội bóng rổ có nhà mở bệnh viện]: Sao thế, tối phải ăn cơm với anh em nên sợ bị phát hiện à?
Tin nhắn đường đột này đã bị thu hồi ngay sau khi gửi đi chừng một giây.
[Thành viên đội bóng rổ có nhà mở bệnh viện]: Vậy để em chọn chỗ.
Hạ Kiều cũng coi như chưa thấy, trả lời một câu “Được thôi, trưa mai gặp nhé”, sau đó cất điện thoại lại vào túi.
*
Nhà hàng Từ Tòng Thừa đặt là nơi các cặp đôi thường hẹn hò.
Hạ Kiều còn chưa vào đã thấy Từ Tòng Thừa ngồi bên cửa kính. Cậu ta buông thõng vai dựa vào ghế xem đồng hồ, khí chất trên người đã không còn giống như trước.
Hạ Kiều đẩy cửa bước vào, kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu ta. Cậu bưng ly cà phê Từ Tòng Thừa đã gọi sẵn cho mình lên uống một ngụm, sau đó vươn lưỡi khẽ liếm vệt nước dính trên môi.
Chào hỏi xã giao giống như bạn bè: - Lâu rồi không gặp.
- Anh tôi thích anh lắm, anh ấy muốn tuyên bố chủ quyền của mình, cố ý để tôi nghe tiếng hai người làm t*nh, nhưng lại không muốn tôi nghe tiếng anh r*n rỉ.
Từ Tòng Thừa lại không xem cậu là bạn.
- Nhưng tôi vẫn nghe thấy, anh dâu à, bởi vì anh rên rất lẳng lơ. ( app truyện TᎽT )
Hạ Kiều nhíu mày, không vui mà cúi đầu nói: - Cậu nói gì vậy?
Từ Tòng Thừa cười khẩy một tiếng: - Ban đầu anh tỏ vẻ bất lực tìm đến tôi, nói rằng nhà anh ép anh kết hôn, nhờ tôi giúp anh làm giả kết quả chẩn đoán về việc khoang sinh sản phát triển không hoàn thiện.
Cậu ta vẫn còn nhớ ngày hôm đó, Hạ Kiều níu lấy vạt áo cậu ta với hốc mắt đỏ hoe, sợ đến nỗi cánh môi trắng bệch, nước mắt chực trào nhưng vẫn kiên cường không chảy xuống.
Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất cậu ta được ôm Hạ Kiều.
Đến bây giờ Từ Tòng Thừa mới nhận ra, sau khi Hạ Kiều lấy được kết quả chẩn đoán thì vẫn luôn như gần như xa mà thả câu cậu ta.
Tay cậu ta nắm chặt ly nước đến nổi cả gân xanh, mặt không cảm xúc mà nghĩ, Hạ Kiều vốn chỉ là một con điếm hám lợi, tại sao mình phải tốt với một con điếm chứ.
Từ Tòng Thừa bình tĩnh lại, xấu xa hỏi:
- Mấy tháng nay tôi cứ suy nghĩ một chuyện, anh tôi muốn anh sinh con, nhưng anh không muốn sinh, vì vậy mới dùng thủ đoạn này để lừa anh ấy đúng không?
- Vậy lần nào anh ấy cũng không đeo bao à, còn anh thì tự uống thuốc tránh thai sao?
Đôi môi hồng nhuận của Hạ Kiều mím lại, không nói lời nào. Khuôn mặt cậu rất đỗi xinh đẹp, trắng như tuyết ngoài trời, giờ đây đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, chóp mũi cũng bị lời nói ác ý kia làm cho đỏ lên.
Mới bị nói mấy câu mà đã giận rồi, đúng là tính tình cũng chẳng vừa.
Yết hầu của Từ Tòng Thừa trượt lên trượt xuống, cậu ta đã nằm mộng xuân rất nhiều lần, vô số lần mơ thấy Hạ Kiều nằm dưới thân mình, phát ra tiếng khóc yếu ớt.
Ánh mắt cậu ta vô thức rà qua người Hạ Kiều, qua chiếc áo len, dường như cậu ta đã nhìn thấy cơ thể trắng nõn mảnh khảnh, véo một cái là sẽ đỏ lên.
Tấn Triết Úc thì được, tại sao cậu ta lại không được? Anh muốn khiến cậu ta hết hy vọng, vậy thì cậu ta lại càng không.
- Anh tôi cưng chiều anh lắm đúng không, nên tính tình của anh dâu mới tệ thế này? Nếu anh ấy biết anh lừa anh ấy thì chắc sẽ giận lắm nhỉ?
Từ Tòng Thừa đứng dậy, bóp cằm Hạ Kiều:
- Anh dâu, nếu anh không muốn sinh cho anh ấy, vậy sinh cho tôi được không?
- Anh đừng nghĩ nhiều, bây giờ tôi không hề thích anh, tôi chỉ muốn lên giường với anh thôi, chính anh còn biết tự uống thuốc, tiện lợi hơn cả trai bao ngoài kia nữa.
Đôi môi đang mím chặt của Hạ Kiều cuối cùng cũng thả lỏng, cậu ngẩng mặt lên, gật đầu một cái khẽ đến mức gần như chẳng thể nhận ra, nhỏ giọng hỏi cậu ta: - Vậy cậu đeo bao được không... tôi không muốn có thai.
Từ Tòng Thừa đối diện với đôi con ngươi trong veo ẩm ướt của cậu, lập tức đổi giọng:
- ...Cũng không phải không được.
Cậu ta cảm thấy mình sắp điên rồi, rõ ràng Hạ Kiều là đồ lẳng lơ, nhưng lại có một khuôn mặt trong sáng, ánh mắt cũng ngây thơ vô tội, trông rất tội nghiệp.
Như thể cậu ta đang ép Hạ Kiều làm điếm vậy.
Không hiểu sao Từ Tòng Thừa lại nói thêm một câu: - Tôi tốt với anh hơn anh tôi, tôi sẽ không chỉ lo sướng cho bản thân mà để anh phải uống thuốc đâu.