Hạ Kiều quải cặp bước vào lớp học, cậu ngồi xuống chỗ khuất nhất rồi lấy điện thoại ra, trước hết nhắn tin cho Tấn Triết Úc - người vừa đưa cậu đến trường vào vài phút trước.

- Chồng ơi, em đi học nha, đợi tối anh đến đón em.

Đối phương lạnh lùng làm kiêu mà trả lời một chữ “Ừ”, Hạ Kiều tuân theo nguyên tắc không thể để kim chủ nhắn tin cuối, cậu bèn gửi một meme mèo con qua.

Sau đó, Hạ Kiều chuyển sang tài khoản phụ, trên đó có một loạt tin nhắn chưa đọc từ các alpha.

Lúc được xin thông tin liên hệ, Hạ Kiều sẽ cho hết, lúc nuôi cá thì giữ vững nguyên tắc ba không: không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm.

Cậu đã thành công câu được một con cá lớn, không cần phải mạo hiểm bị Tấn Triết Úc phát hiện mà đi ngoại tình, chỉ cần thỉnh thoảng rắc ít mồi, duy trì ao cá cho có lệ là được.

Với những người không có ích lợi gì thì giữ thái độ từ chối lịch sự, những người có ích thì cậu sẽ ghi chú lại, trò chuyện vài câu.

Ví dụ như mấy người “Môn tự chọn số x”, toàn là những người cậu quen trong lớp tự chọn, trong lúc nói chuyện Hạ Kiều vô tình nhắc đến bài tập môn tự chọn nhiều quá không làm kịp, đối phương sẽ im lặng làm luôn phần của cậu.

Rồi ví dụ như “Câu lạc bộ thể thao”, mỗi học kỳ Hạ Kiều thi thể dục toàn dựa vào cậu ta để qua môn. Lần nào Hạ Kiều cũng tỏ vẻ buồn rầu lo lắng hỏi cậu ta: - Nếu bị phát hiện thì... liệu mình có làm liên lụy cậu không?

[Thành viên đội bóng rổ có nhà mở bệnh viện]: Đàn anh đang ở đâu thế?

[Thành viên đội bóng rổ có nhà mở bệnh viện]: Tối nay anh rảnh không? Nghe nói nhà hàng mới mở kế trường đang giảm 50% cho hai người đi chung, không có ai đi cùng em cả, anh đi cùng em được không?

Trong số những chú cá đó, người kiên trì nhắn tin cho cậu nhất là Từ Tòng Thừa, nhiều lần cố tình ngẫu nhiên gặp được cậu, bám người đến mức thấy hơi phiền, nhưng nể tình cậu ta đã giúp một chuyện lớn nên Hạ Kiều xem cậu ta cũng vừa mắt.

Cậu cúi đầu gõ chữ trên điện thoại.

[Hạ Kiều]: Tối nay anh bận rồi, lần sau nhé, lần sau anh mời em nha.

*

Lúc chạng vạng, Hạ Kiều bước lên chiếc xe đã đỗ trước cổng trường đợi cậu một lúc lâu. Hôm nay tài xế lái xe, nhưng đường xá lại vô cùng xa lạ.

Hạ Kiều nắm tay Tấn Triết Úc, dính người mà hỏi: - Chúng ta đi đâu vậy, không về nhà mà định dẫn em đi ăn à?

- Ông nội anh mừng thọ nên dẫn em về chung.

Hạ Kiều ngẩn ra một chút, chỉ vào mình rồi hỏi lại: - Em á?

Tấn Triết Úc nói ngắn gọn: - Ba mẹ anh giục quá.

Cũng vì Hạ Kiều sắp đủ tuổi kết hôn rồi, đợi cậu tốt nghiệp là sẽ lo liệu đám cưới ngay, bây giờ cũng nên dẫn cậu về nhà ra mắt.

Hạ Kiều ngầm hiểu mà “À” một tiếng, sau đó thầm nghĩ trong bụng, bắt tình nhân đóng giả làm vợ để đối phó với phụ huynh, thế thì phải trả thêm tiền.

- Em mặc thế này luôn ạ, có cần về thay bộ khác không? 

Hạ Kiều cúi đầu nhìn chiếc áo thun tay ngắn và chiếc quần jean quá đơn điệu trên người mình, hơi hoảng loạn nói: - Cũng chưa chuẩn bị quà nữa, liệu có bất lịch sự quá không... người nhà anh.

- Không sao. 

Tấn Triết Úc vươn tay xoa lưng cậu như thể đang an ủi: - Trong cốp xe có một bộ ấm trà, lát nữa anh mang vào nói là em tặng, biết chưa?

Hạ Kiều ngoan ngoãn gật đầu.

Đây là lần đầu tiên cậu về nhà với Tấn Triết Úc, nhưng vì không phải ra mắt ba mẹ chồng thật nên cậu không hề căng thẳng chút nào.

Hạ Kiều đi đằng trước mở cửa ra, alpha trên sô pha nghe tiếng bèn mỉm cười quay mặt lại. Ngay khi nhìn rõ, bước chân của Hạ Kiều lập tức khựng lại tại chỗ —— cậu thấy Từ Tòng Thừa - người buổi sáng còn hẹn cậu đi ăn đang ngồi trên sô pha nhà Tấn Triết Úc.

Sau khi ngạc nhiên qua đi, nụ cười trên môi Từ Tòng Thừa biến mất, cậu ta nhìn chằm chằm khuôn mặt Hạ Kiều, trước mắt thoáng hiện ra chiếc xe nhìn thấy vào đêm qua, kèm theo biển số xe quen thuộc kia.

Yết hầu cậu ta không kìm được mà trượt lên trượt xuống, bật ra một tiếng: - Anh...

- Từ Tòng Thừa.

Alpha đi theo sau lạnh giọng ngắt lời cậu ta, Tấn Triết Úc vươn tay khoác lên vai Hạ Kiều từ phía sau, như thể nhốt cậu vào lòng ngực mình, nhìn xuống Từ Tòng Thừa đang ngồi trên sô pha:

- Gọi anh dâu.

Alpha là người hiểu alpha nhất, từ lúc ánh mắt chạm nhau, Từ Tòng Thừa hiểu rằng tối hôm đó cậu ta không thấy rõ Tấn Triết Úc, nhưng Tấn Triết Úc đã nhận ra cậu ta, hôm nay bèn sốt ruột nôn nóng mà đến đây tuyên bố chủ quyền.

Từ Tòng Thừa im lặng hồi lâu, nhìn chằm chằm Hạ Kiều rồi nhếch môi nói:

- Hóa ra là anh dâu à.

- Vào đi.

Hạ Kiều cảm thấy lưng mình bị Tấn Triết Úc đẩy mấy cái, nhịp tim vẫn chưa chậm lại, nhưng biểu cảm đã thay đổi rất nhanh, tỏ vẻ ngây thơ như không hề quen biết Từ Tòng Thừa.

Bữa cơm này Tấn Triết Úc vẫn luôn chăm sóc cậu, gắp đồ ăn cho cậu, thái độ của người lớn cũng rất hòa nhã với cậu.

Nhưng Hạ Kiều lại ăn không thấy ngon, bởi vì ánh mắt thi thoảng liếc qua của Từ Tòng Thừa, cũng bởi vì cậu không đoán được suy nghĩ của Tấn Triết Úc.

Mãi cho đến khi ăn cơm chiều xong, Tấn Triết Úc đặt đũa xuống, nói với cậu:

- Tối nay không về, ngủ lại đây.

Từ Tòng Thừa là con của cô Tấn Triết Úc, nhà họ Tấn rất lớn, nhưng thế hệ này chỉ có cậu ta là cháu ngoại đích tôn, cùng với Tấn Triết Úc là cháu nội đích tôn.

Tầng này cũng chỉ có cậu ta và Tấn Triết Úc ở.

Vào đêm khuya, Từ Tòng Thừa hút hết nửa gói thuốc trong phòng, chuẩn bị xuống lầu rót ly nước.

Hiệu quả cách âm của phòng rất tốt, Từ Tòng Thừa vốn không nên nghe thấy tiếng động nào khác, nhưng cánh cửa cuối hành lang lại khép hờ, ánh đèn lộ ra từ kẹt cửa chiếu xuống sàn nhà.

Từ Tòng Thừa nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ khó mà nhận ra, đang nhớp nháp cầu xin, rồi lại nũng nịu mềm mại gọi “Chồng”.

Là giọng của Hạ Kiều, nhưng lại không giống với bình thường.

Cổ họng vốn đã khô khốc giờ đây lại như lửa đốt, bước chân cậu ta không kìm được mà đi vài bước về phía trước, phát ra tiếng động rất khẽ ở giữa hành lang.

Tiếng nức nở đáng thương của omega đột nhiên biến mất trong chớp mắt, chỉ còn lại tiếng động nặng nề mang theo tiếng nước, và cả tiếng giường lay kêu kẽo kẹt, nghe âm thanh có thể tưởng tượng được alpha kia làm hăng đến mức nào.

Thậm chí cậu ta còn bắt đầu vô thức mường tượng ra hình ảnh đó.

- Hạ Kiều, đừng kêu nữa, anh không có đóng cửa.

Giọng nói lạnh lùng của Tấn Triết Úc giống như một chậu nước đá dội thẳng xuống, phá nát ảo tưởng của cậu ta. Từ Tòng Thừa bỗng tỉnh táo lại, chạy khỏi nơi này như thể trốn đi.

Tấn Triết Úc nghe thấy tiếng bước chân bỏ đi, bàn tay đang bịt môi Hạ Kiều từ từ lần xuống, ngay lúc Hạ Kiều hít sâu một hơi khí lạnh, ngón tay anh đã chen mạnh vào khoang miệng ấm nóng của cậu.

Trong lòng Hạ Kiều biết rõ mình đã làm sai nên vô cùng ngoan ngoãn khi ở trên giường. Cậu không cắn mà là vươn lưỡi liếm ngón tay anh như một chú mèo con, dè dặt lấy lòng anh từng li từng tí.

- ...Chồng ơi. 

Chóp mũi Hạ Kiều bị ngộp đến ửng đỏ, nói chuyện không rõ ràng: - Bị người ta nghe thấy rồi phải không?

- Phải, bị nghe thấy rồi.

Tấn Triết Úc sờ mặt cậu, anh hơi hối hận, hối hận vì mình đã không bịt miệng Hạ Kiều từ đầu đến cuối, hoặc là để cậu ngậm thứ gì đó trong miệng.

Dục vọng chiếm hữu của alpha không khỏi trào lên, rõ ràng là anh cố tình mở hé cửa, nhưng vẻ mặt anh lại trở nên u ám, ghen tuông mà chất vấn:

- Em kêu cho cả tòa nhà nghe thấy, cố tình kêu cho Từ Tòng Thừa nghe, để nó đến xem bộ dạng bây giờ của em đúng không?

- Không có. 

Hạ Kiều nhỏ giọng nói, áp mặt vào tay Tấn Triết Úc: - Em chỉ muốn để người khác biết em là của chồng thôi.

Tấn Triết Úc nhìn chằm chằm khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi kia, đột nhiên bế cậu lên, cánh tay ôm chặt eo cậu, không một lời báo trước đã ghim chặt răng nanh vào tuyến thể của omega.

Có lẽ, Hạ Kiều nên sinh cho anh một đứa con.

Sinh một đứa con để trói chặt omega đứng núi này trông núi nọ này lại.

*

Ngày hôm sau, lúc Tấn Triết Úc thức dậy, Hạ Kiều vẫn còn đang ngủ mê man bên cạnh anh.

Anh xuống giường một cách khẽ khàng, chuẩn bị đi rót một ly nước ấm cho Hạ Kiều.

Không biết Từ Tòng Thừa thức suốt đêm hay là thức dậy từ sớm. Cậu ta khoanh tay dựa vào cửa, gọi Tấn Triết Úc lại:

- Anh hai, anh không biết hửm?

- Anh dâu rất được yêu thích ở trường đấy.

- Anh phải trông chừng anh ấy cho kỹ.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play