Chương 2: Ngày đầu tiên luyện công
Phần 2: Cơm khê cũng là đạo?
---
Sau buổi gánh nước, ngoại môn được dẫn về khu nhà bếp lớn dưới chân núi. Nơi đây mái rạ thấp, khói bếp lơ lửng trong không khí, mùi củi ẩm lẫn mùi gạo mới thơm nức. Mấy dãy nồi đất xếp thành hàng, to có nhỏ có, dưới là bếp lò xây bằng đá núi, trông y hệt chợ làng nhưng quy củ hơn.
Bạch Đạo phe phẩy quạt, đứng trước cửa bếp, giọng chậm rãi:
“Đạo không ngoài đời. Ăn cơm, uống nước, thở gió… nếu không giỏi, nói gì chuyện điều khiển linh khí? Hôm nay, mỗi tổ bốn người, chia nhau một nồi. Ai nấu khê—mai đào rãnh tưới nước. Ai nấu sống—mai gánh nước gấp đôi. Ai nấu vừa, hạt tơi thơm—mai được nghỉ nửa canh. Bắt đầu!”
Một tiếng “rõ!” vang như sấm. Nhưng chỉ chốc lát, khắp nhà bếp ồn ào như cái chợ.
---
Thảm họa bếp núc ngoại môn
Người thì chưa biết nhóm lửa, cứ thổi phù phù đến đỏ mặt mà than củi ẩm. Có đệ tử nóng ruột, đổ cả bó củi vào, lửa bùng như cháy nhà, cơm sôi trào ra ngoài. Có cô nương tay run, lỡ làm rơi cả nắm gạo xuống đất, vội nhặt lại, thổi thổi rồi… thả vô nồi.
“Ối trời đất ơi, khói!” – tiếng kêu thất thanh vang lên từ góc bếp. Một nồi cơm đã cháy đen, khói đặc cuộn lên như lò rèn. Đệ tử phụ trách bếp vừa chạy vào vừa bịt mũi, hét: “Ai đốt nhà thế này?!”
Cả đám cuống cuồng múc nước dập. Kết quả, nồi cơm thành nồi… cháo khói.
Trần Lâm đứng trong tổ số mười ba, nhìn bạn đồng môn mặt mày lem nhem, lửa thì nhảy tưng tưng, thở dài: Đây là tu tiên hay tu ăn?
---
Tổ số mười ba ra trận
Tổ hắn gồm bốn người: hắn, tiểu tử mập mạp, một thiếu niên gầy gò mặt xám tro, và một cô bé khoảng mười lăm tuổi tên Lệ Chi, mắt sáng như mèo con.
Mập mạp hùng hổ: “Để ta nhóm lửa! Ta ở nhà từng làm bếp!” Nói xong chọc củi, thổi lấy thổi để. Kết quả… lửa chưa cháy, mà mặt đã đen như than.
Thiếu niên xám tro cầm muôi, lẩm bẩm: “Cơm phải vo… phải vo…” Rồi đổ gạo vào nước, quên chưa vo, ngồi khuấy khuấy như nấu cháo.
Lệ Chi cắn môi: “Ca ca, làm thế không đúng!”
Cả bọn quay sang nhìn nhau, ai cũng lúng túng.
Trần Lâm hắng giọng: “Để ta thử.”
---
Kinh nghiệm… phàm trần
Thật ra, trước kia hắn nghèo, ở trọ một mình, thường xuyên nấu cơm bằng nồi đất. Có lần cơm khê cả tháng, lần khác cháo loãng như nước rửa rau, nhưng cũng từ đó mà rút được vài mẹo.
Hắn điềm tĩnh: “Đầu tiên, vo gạo. Không vo thì bụi cát ăn vào rát họng.”
Mập mạp ậm ừ: “Ta quên.”
“Sau đó đong nước. Dùng ngón tay đo, mực nước hơn mặt gạo một lóng tay. Nước nhiều thì nhão, ít thì khét.”
Lệ Chi làm theo, ngón tay nhỏ xíu, vừa chạm đã đúng mực.
“Tiếp theo, nhóm lửa vừa thôi, để sôi đều. Khi nghe nồi tách tách, hạ lửa, đợi hạt chín tới, bốc hơi là được.”
Hắn vừa nói vừa làm. Ngọn lửa leo lét, khói tan dần. Nồi cơm bắt đầu tỏa hương thơm, trắng ngần.
Ba người kia ngửi mà mắt sáng rỡ. Mập mạp nuốt nước bọt: “Huynh… huynh thật sự từng tu đạo ở đâu đó chứ?”
“Không. Tu… bụng thôi.” – Trần Lâm cười méo.
---
Thành quả bất ngờ
Một canh giờ sau, khói trong bếp lắng xuống, từng tổ mang nồi cơm ra sân. Kẻ thì cơm sống nhăn, kẻ thì cháy đen, tổ nào cũng lấm lem như vừa qua trận chiến.
Tổ mười ba bê ra nồi cơm trắng, hạt nở đều, thơm phức. Cả sân xôn xao:
“Ôi, có tổ làm được cơm thật kìa!”
“Nhìn hạt kìa, sáng như ngọc!”
“Không lẽ là… thiên duyên nấu cơm?”
Tạ trưởng lão bước xuống, mở nắp, gắp một nắm, nếm thử. Mắt ông sáng lên: “Ừm… dẻo, tơi, ngọt. Ai nấu?”
Ba người đồng loạt chỉ vào Trần Lâm.
Hắn đỏ mặt, lí nhí: “Con chỉ… quen tay thôi.”
Tạ trưởng lão cười ha hả: “Tốt! Đạo ở ngay trong nồi cơm. Ngươi giữ được lửa, giữ được nước, giữ được bụng—ngày sau ắt giữ được tâm. Mai, tổ mười ba nghỉ nửa canh.”
Đám đệ tử ồ lên, vừa ngạc nhiên vừa thèm thuồng. Tên mập mạp thì vỗ vai Trần Lâm bồm bộp: “Huynh đúng là cứu tinh! Từ nay ta theo huynh ăn cơm!”
---
Đêm xuống
Khi mọi người đã ăn no, bụng ấm, tiếng cười vang khắp sân. Ai cũng khen “cơm tu tiên ngon hơn cơm phàm trần”, dù nhiều nồi thực chất ăn còn tệ hơn cháo loãng.
Trần Lâm ngồi dựa cột, tay ôm bụng, lòng vừa buồn cười vừa hoang mang: Ta đến đây để làm tiên nhân, hay để làm… đầu bếp của phái?
Bên kia, Triệu Ngọc Dao đi ngang, thoáng dừng lại:
“Không tệ. Cơm huynh nấu, so với mấy nhà tửu lâu ngoài thành còn hơn. Nhưng nhớ… giữ lửa trong tâm cũng như giữ lửa trong bếp. Lửa bùng thì cháy, lửa tắt thì lạnh. Chỉ lửa vừa thì cơm chín.”
Nói rồi nàng đi mất, để lại hương tóc vương trong gió.
Trần Lâm ngẩn người, lòng bỗng thấy ấm hơn cả cơm vừa ăn.
—Hết Phần 2 của Chương 2—