Hai bên giao dịch vui vẻ xong, lúc chuẩn bị ra về, chủ nhiệm Tiêu còn chạy vào văn phòng lấy ra hai chai sữa mạch nha, đưa cho Lý Hữu Phúc:
– Tiểu huynh đệ, cảm ơn cháu. Sau này có đồ gì tốt, cứ mang đến nhà máy cán thép. Bao nhiêu bọn ta cũng thu, mà giá cả chắc chắn sẽ làm cháu hài lòng.
Hữu Phúc cười đáp:
– Vậy thì tốt quá, Chú Tiêu. Cháu xin phép về trước.
Hôm nay tuy bán được cũng kha khá, nhưng so với hôm qua thì bác hai và cậu ba của Hữu Phúc đã bình tĩnh hơn nhiều.
Xong việc, mấy người định kéo Hữu Phúc đi ăn sáng, nhưng cậu khoát tay bảo mình ăn rồi. Tiện thể, cậu kể hôm qua mấy chị em cùng đi câu cá, bán được tới một trăm mười một đồng.
Nếu là trước đây, nói ra thì chẳng ai tin nổi. Nhưng bây giờ, chứng kiến chính đội sản xuất chỉ trong hai ngày bán cá được hơn một ngàn đồng, thì chuyện Hữu Phúc nói ra cũng chẳng còn ai nghi ngờ. Hai ngày hơn ngàn đồng – chuyện này đến người thích khoác lác cũng chẳng dám bịa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT