Có bà mối nghe tin liền muốn ra tay ngay, nhưng cũng có bà mối thận trọng hơn. Họ nghĩ: “Câu cá thì chưa chắc lúc nào cũng được nhiều, tốt nhất cứ quan sát thêm. Nếu đám Hữu Phúc thật sự nhiều lần câu được nhiều cá, chứng tỏ đó không phải may mắn nhất thời, lúc ấy ra tay cũng chưa muộn.”
Thế là dù chưa vội, mấy bà mối vẫn ngấm ngầm chọn trước vài “ứng cử viên” để sẵn đó. Chỉ cần chắc chắn bọn trẻ thường xuyên câu được cá lớn, họ sẽ lập tức bắt đầu mai mối.
Mẹ của Hữu Phúc sau khi đếm xong tiền, liền mang hết vào phòng. Bà lôi từ gầm giường ra cái hòm gỗ nhỏ, mở khóa, cẩn thận bỏ cả 111 đồng vào trong rồi khóa lại, nhét lại dưới gầm giường. Làm xong, bà mới ra ngoài, nét mặt vui vẻ hẳn, chẳng còn trách con cái dám nấu màn thầu toàn bột mì trắng nữa.
Cả nhà quây quần ăn bữa tối hiếm hoi phong phú. Có màn thầu trắng muốt, lại thêm lươn và chạch kho. Đặt ở nhà khác, có khi còn thịnh soạn hơn cả bữa Tết. Đã vậy, màn thầu trắng lại ăn bao no, chuyện này ai mà tin nổi!
Trong bữa cơm, mẹ vẫn không quên dặn dò:
– Tiền kiếm được nhiều cũng phải biết tiết kiệm. Đừng hoang phí, sau này còn lo lâu dài.
Hữu Phúc nghe mà chỉ biết cười khổ. Rõ ràng chỉ có ít lươn chạch với rau dại, cộng thêm màn thầu trắng, vậy mà mẹ cũng bảo phải ăn dè xẻn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play