Lý Hữu Phúc bắt đầu nảy ra một ý nghĩ táo bạo:
“Nếu như là động vật thì sao? Như lợn rừng, cá, hay gà vịt… Trước khi giết chết chúng, ta hút trước sinh mệnh lực của chúng, như vậy chẳng phải là vừa có thịt, lại vừa thu được thêm một nửa sinh mệnh lực?
Có lẽ đây chính là nguyên nhân mà hệ thống chỉ cho ta hấp thụ được một nửa. Nếu nuốt trọn toàn bộ, thì đoán chừng đến cái xác cũng chẳng còn.”
Nghĩ đến đây, Hữu Phúc càng hưng phấn. Nếu mỗi ngày giết hai con gà rồi hấp thụ sinh mệnh lực, chẳng phải sẽ nhanh chóng tạo ra thêm một con gà khác hay sao? Bắt được mấy con lợn rừng, hút sinh mệnh lực của chúng rồi đem bồi dưỡng lại, chẳng phải trong chốc lát sẽ có một con lợn rừng mập ú?
Càng nghĩ, lòng Hữu Phúc càng sôi sục, bước chân nhẹ tênh, hăng hái tiến sâu vào khe núi.
Lúc này trên núi, đa phần cây cối đều héo úa, thiếu nước, chỉ riêng hai bên bờ khe là xanh tươi, đầy sức sống. Hữu Phúc đoán dưới khe này chắc chắn có mạch nước ngầm. Bởi lẽ trên núi hiện giờ không còn dòng suối nào, nhưng dưới lớp bùn nơi khe, chỉ cần đào một chút đã có nước thấm ra.
Đi dọc theo khe, Hữu Phúc vừa quan sát vừa đặt tay lên vài gốc cây, hút sạch sinh mệnh lực của chúng. Đa phần chỉ là gỗ tạp, chẳng có tác dụng gì ngoài đun củi. Hút sạch sinh khí của những cây này cũng coi như gián tiếp giúp dân làng dễ chặt củi khô hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT