“Ân, ta biết, cảm tạ ngươi, Nương Ngọc Nhi.” Đây là lần đầu tiên sau khi phân gia, Lâm thị chân chính cảm thụ được sự quan tâm, trong mắt không kìm được hơi đỏ.
“Nói chi cho khách sáo, thôi, ta còn xuống ruộng xem xét, ngươi cứ bận đi.” Nương Ngọc Nhi vác cuốc, chậm rãi mà đi.
Trần Ngư cùng mấy đứa nhỏ cũng chẳng hay biết chuyện này, bọn họ ở ven biển kéo rong biển, sợ người khác trông thấy hỏi han, bèn tiện tay nhặt thêm mấy con ốc.
“Tỷ,” Trần Ngư chợt nhớ ra điều gì, liền ngẩng đầu hỏi Trần Yến: “Trong nhà còn mắm ốc với mắm cua không?”
“Có a, làm sao vậy?” Trần Yến vừa đáp, vừa cúi đầu tìm kiếm, tay không hề ngừng.
Bọn nhỏ thường ra bờ biển, vốn quen ăn mắm ốc, mắm cua, lại thích ăn kèm cơm, nên trong nhà từ lúc có được món ấy đến nay, chưa từng gián đoạn.
“Kia râu xồm thúc thúc rộng rãi như vậy, chúng ta mang biếu hắn ít mắm ốc cùng mắm cua, tỷ thấy sao?” Trần Ngư ngập ngừng hỏi, song trong lòng lại nghĩ: nơi này người vốn không biết đến thứ này, nếu có thể bán được chút ít cho râu xồm, cũng coi như không tồi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT