Đổi sang nhà khác cô nương, nàng có thể vỗ ngực bảo đảm, nhưng việc này, nàng thật sự không dám chắc.
“Nương, người đi thương lượng cùng Tiểu Ngư một chút được không?” Trần Vân vốn thông minh, hắn biết Chu Thanh nghe lời Trần Ngư, mà Trần Ngư lại hết mực thương yêu Chu Tuyết. Nếu nàng gật đầu, tám phần mười Chu Thanh sẽ không còn ý kiến gì.
“Cái này…” Nhìn ánh mắt cầu xin của con, Trương thị cắn môi, rồi gật đầu: “Được, vì nhi tử, làm nương có khổ mấy cũng chịu!” Trương thị nào biết, sau cùng Trần Ngư chịu ra tay giúp cũng bởi vì nàng là một mẫu thân hiền từ. Nếu nàng chỉ ích kỷ, chỉ lo cho mình, thì Trần Ngư chắc chắn sẽ không nhúng tay.
“Nương, cảm ơn người!” Trần Vân nghe xong có chút ngượng ngập.
“Nhìn con như vậy, về sau lấy vợ cũng đừng quên nương tốt với con thế nào là được.” Trương thị xoa đầu hắn, trong lòng thở dài. Thời gian trôi nhanh quá, Vân nhi sắp thành thân rồi. Nghĩ lại trước kia chật vật, đến vợ cho con trai lớn cũng tìm không nổi, bà càng thêm chua xót. May mắn giờ đây cuộc sống đã khá hơn, trong tay có ít bạc, cho dù Vân nhi muốn thành gia lập thất, cũng không đến mức quá căng thẳng.
Xưởng khoai lang đã dọn đi, động tĩnh lớn, Hồ thị và Trần lão đầu cũng đều hay tin. Chuyện giấu không được, Lâm thị bèn ôm Trần Đào và Trần Ba về quê, để hai lão nhìn thấy mới kể rõ việc Trần Ba mất tích, dân làng định bắt Tiểu Ngư tế hải. Lời kể khiến Trần lão đầu tức đến thở dốc, nửa ngày không thốt nổi một câu. Hồ thị thì giận dữ đập chân mắng chửi, phải nhờ Trần Ba ôm chặt khuyên nhủ hồi lâu mới yên.
Những lời này vốn là Trần Ngư dặn trước, sợ hai lão kích động đến đứt mạch máu não, khi ấy thần tiên cũng không cứu được.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT