“Trong nhà còn bao nhiêu lương thực, nãi nãi ngươi biết, đại bá mẫu, nhị bá mẫu cũng đều rõ. Nếu như nhà ta hết lương thực mà chẳng đi mượn, bọn họ liền đoán được trong tay ta có bạc. Đến lúc ấy tới cửa nháo loạn, dẫu không có bạc cũng phải nộp chút bạc cho nàng. Tiểu Ngư, con nguyện lòng đem bạc cho nãi nãi?” Lâm thị hàm ý sâu xa mà hỏi.
“Không muốn!” Trần Ngư chẳng cần nghĩ, liền lớn tiếng đáp: “Nãi hư muốn chết, làm con đói meo bụng, còn chẳng cho con miếng cá khô ăn…… Hừ, thiệt là khổ cho Tiểu Ngư này mà!”
“Cho nên a, chúng ta phải mượn ít lương thực, như vậy mới che giấu được khỏi tai mắt nãi nãi bọn họ, hiểu chưa?” Lâm thị chậm rãi giải thích, trong lòng không khỏi rối bời, chẳng biết hài tử tuổi nhỏ đã hiểu mấy điều này, rốt cuộc là tốt hay xấu.
“Đã rõ rồi.” Trần Ngư nghiêm túc gật đầu, trong lòng lại thương thay cho Trần Đông Sinh. Có một nương như vậy, tâm cha hẳn cũng khổ lắm.
Trần Đông Sinh bèn qua nhà Nương Ngọc Nhi mượn mười cân gạo lứt, mang về đổ vào lu gạo.
Trong lúc trò chuyện phiếm, Tiểu Ngư biết được Nương Ngọc Nhi là người có mệnh tốt. Trong nhà không bà bà, nam nhân của nàng ngày ngày chịu khó làm ăn, trong nhà tiết kiệm, lại có một chiếc thuyền. Hài tử đông, song cứ thế chậm rãi tích góp, dựng nên một chút gia nghiệp… Nàng cũng chẳng bởi nhà mình khá giả mà xem thường người khác, trái lại tính tình đặc biệt ôn hòa, trong thôn nhân duyên cũng chẳng tệ.
Nghe xong những điều ấy, Trần Ngư thầm rủa trong lòng: Cả thôn này, nhân duyên tệ hại nhất chắc chắn là Hồ thị! Người vừa lười vừa tham, tính tình cổ quái, miệng lưỡi độc địa xảo quyệt, chẳng nhận nổi một điểm tốt nơi người khác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT