“Này… này chẳng phải một lạng bạc  hay sao?” Lâm thị trợn tròn mắt, chẳng dám tin, đôi tay run run tiếp lấy.
Mấy đứa nhỏ cũng sững người, ngay cả Trần Ngư cũng ngơ ngác. Nàng vội đưa tay cầm khối bạc kia, cắn thử một cái, lập tức kêu “A nha!” một tiếng thảm thiết.
“Con bé ngốc này, răng còn non, sao lại cắn bậy!” Lâm thị bừng tỉnh, vội đoạt lại khối bạc, vừa xoa gò má nhỏ của con vừa quay sang Đông Sinh, hỏi dồn:
“Rốt cuộc là thế nào? Sao lại được nhiều thế?”
Trong bụng vốn nghĩ lời tiểu Ngư nói là phải, nhiều lắm cũng chỉ một trăm sáu mươi văn. Đông Sinh có đi thêm một vòng, nhiều lắm cũng chẳng vượt được bao nhiêu. Ai dè lại thành ra số bạc lớn thế này, thật là ngoài tưởng tượng.
Đông Sinh bèn kể lại chuyện trên thuyền.
Thì ra, sau khi hán tử râu xồm lên thuyền, ăn một miếng liền lớn tiếng khen ngon. Đám thủy thủ kia vốn tính tình sảng khoái, lại thấy râu xồm mạnh miệng, liền lần lượt nếm thử. Ai nấy đều tấm tắc khen, rồi còn giục râu xồm thưởng hậu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play