“Đã đời, thật sảng khoái!” – Râu xồm ăn xong, chưa đã thèm, vừa cười vừa nói:
“Thứ này quả nhiên không tầm thường. Trời nắng như đổ lửa, ta sắp cháy cả người, vừa uống vào liền mát lạnh thấu tâm gan, ngọt mà chẳng ngấy, thật sự tuyệt hảo!”
Khóe môi Trần Ngư cong lên tươi cười, trong lòng thầm nghĩ: đã có người ăn thử đầu tiên, sinh ý hẳn sẽ khởi sắc. Nào ngờ đám người chung quanh nghe giá tám văn một chén vẫn còn ngần ngại, cứ đứng nhìn mà chẳng chịu móc bạc.
“Tiểu oa nhi, nhà ngươi còn bao nhiêu?” – Râu xồm ăn xong, đưa trả chén, trao tám văn tiền cho Trần Ngư, lại thuận miệng hỏi.
“Không còn nhiều. Hôm nay lần đầu bày bán, chỉ mang thử một chậu.” – Trần Đông Sinh đáp, thấy râu xồm tính tình sảng khoái nên cũng nói năng nhẹ nhõm hơn.
“Chỉ một chậu thôi ư!?” – Râu xồm gãi gãi đầu, có vẻ chưa đã thèm, nhưng rồi vỗ mạnh một cái, cười lớn:
“Được! Thiếu thì thiếu, ngươi bao nhiêu ta lấy hết. Mau đem cả chậu này lên thuyền cho ta, ta sẽ trả bạc!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT