Trần lão đầu bị trúng gió, nửa người tê liệt, ngay cả miệng cũng méo xệch. May mà còn có đại phu hết sức cứu chữa, bằng không e rằng mạng già này đã sớm không giữ nổi.
Thấy tình cảnh như vậy, người Trần gia nào còn tâm trí mà lo liệu tiệc rượu. Chuyện này liền giao hết cho Lương thị cùng mấy người thân quen xử lý, lo chu toàn đãi khách và an ủi thôn dân. Còn lại, mọi người đều tụ tập cả ở trong viện Trần Đông Sinh, ai nấy nhìn Trần thị đều tràn ngập phẫn nộ, hận không thể xông lên cho nàng một trận đòn, hả cơn tức trong lòng.
“Thật là quá đáng! Sao lại có thể làm ra chuyện như thế chứ?” Sau khi nghe rõ đầu đuôi sự tình, đám người Dư thị cũng bất bình lên tiếng, chẳng hiểu vì sao bà cô này lại vô lý đến mức như thế, làm ra chuyện trái lẽ trời như vậy.
Lúc này Dư thị đang mang thai ba tháng, được Trần Thiên che chở kỹ lưỡng, nhưng sắc mặt nàng vẫn không giấu nổi vẻ phẫn nộ.
“Phải đó, ai mà chẳng thấy bất công? Một chuyện vui mừng như thế, lại bị bà ta phá rối… Bây giờ ngay cả gia gia cũng thành ra như vậy, thật khiến người lo lắng,” Phùng Vân Nhi liếc nhìn căn phòng trưởng bối, trong lòng nôn nao khó yên.
Nhà Trần gia vừa mới khấm khá đôi chút, lại xảy ra chuyện này, lỡ như có biến cố gì, e rằng hậu quả khó lường.
“Đó rõ ràng là bà ta cố ý.” Trần Yến đỏ hoe mắt, nhớ lại những lời nhục mạ mà Trần thị vừa trút lên Tiểu Ngư, liền nghẹn giọng oán hận: “Bà ta vốn dĩ chẳng muốn thấy chúng ta sống yên ổn. Còn mơ mộng trèo lên nhà Chu Thanh, thật chẳng biết xấu hổ là gì!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT