“Nếu thật không dính dáng đến bạc, thì sao bà ta phải khóc lóc kể khổ với gia gia nãi nãi, lại nhìn cô trượng (chồng của cô cô) như thể chúng ta thiếu nợ ông ấy bạc vậy. Bộ dạng hung hăng ấy, chẳng hiểu cô cô trước kia nhìn trúng chỗ nào ở ông ta nữa, đúng là làm người ta không thể nào hiểu nổi!” Trần Vân vừa nghịch ngón tay vừa bất lực than thở.
“Nhóc con, còn nhỏ mà đã nghĩ đông nghĩ tây. Ngươi biết chọn thê tử là như thế nào sao? Nói thử cho mọi người nghe một chút?”
Lời này khiến bầu không khí căng thẳng vừa rồi nhờ thế mà vơi đi, cả nhà ai nấy đều bật cười, không còn nặng nề như trước.
“Các ngươi đều chê ta, nói ta chưa cưới thê, phải vậy không?” Trần Vân tức tối, ánh mắt đảo qua từng khuôn mặt đang cười, trong lòng lại nhớ tới người mình để tâm, hận không thể lập tức rước nàng về nhà. Nhưng nghĩ đến Chu gia nay đã có nhà cửa khang trang, Chu Thanh bên ngoài lại làm ăn phát đạt, về sau Chu Tuyết ắt sẽ gả cho người môn đăng hộ đối.
Mà mình thì mới mười sáu, nàng mới mười hai… Ca ca nàng liệu có chịu đồng ý không? Vốn dĩ luôn đầy tự tin, giờ phút này lòng Trần Vân rối bời, thấp thỏm chẳng yên.
Nếu để Trần Ngư biết tâm sự trong lòng hắn, nhất định sẽ cười nhạo một trận, nói hắn là trâu già gặm cỏ non. Nhưng mà… chính bản thân nàng chẳng phải cũng cùng Chu Thanh như vậy đó sao?
Từ khi Chu Tuyết chuyển sang nhà mới, dọn sang phòng riêng, Chu Thanh cũng ít lui tới Trần gia. Hai nhà vì thế tách ra sinh hoạt. Lâm thị tuy thấy vắng vẻ, nhưng nghĩ cũng gần gũi, qua lại tiện lợi nên trong lòng không thấy quá trống trải.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play