“Hài tử, con phải sống cho yên ổn, sao lại nói đói đến chết được?” Hồ thị nhìn đứa con gái như biến thành người khác, trong lòng bỗng dâng lên nỗi chua xót. Bà cảm thấy chính mình đã thất bại. Khi xưa mất đi một đứa con gái, bà đem hết thảy yêu thương dồn cả cho Trần thị, ai ngờ lại nuôi thành kết cục ngày hôm nay.
“Nương, con vốn không biết cày cấy, sao mà sống yên ổn? Hiện nay người đã sống tốt, chẳng lẽ lại không thể giúp con một chút, thực sự muốn con chết đói sao? Nương, để con trở về đi, có được không?” – Trần thị thấy nương mở lời, lập tức nhân cơ hội cầu xin.
“Trở về?” – Trần lão đầu đứng ngay bên cạnh Hồ thị, tức giận quát lớn, giọng lạnh lẽo: “Từ xưa đến nay, chỉ có nữ nhân bị chồng hưu bỏ mới có thể về nhà mẹ đẻ. Ngươi muốn về thật sao? Vậy thì bảo trượng phu hưu ngươi đi, sạch sẽ mà về! Đừng ở đây bày trò hạ tiện, ngươi không biết xấu hổ, ta còn thấy nhục lây!”
“Cha! Con là con gái của người, sao người lại tàn nhẫn như vậy, lại muốn con rể hưu bỏ con ư?” – Trần thị khó tin chất vấn.
“Ngày trước ngươi còn khuyên cha ta hưu bỏ nương ta, giờ chẳng lẽ lại không cho gia gia bảo con rể hưu ngươi sao?” – Trần Ngư nghe thấy, tức giận chen lời, giọng đầy mỉa mai: “Cô cô, về sau người vẫn nên ít lui tới thì hơn, để khỏi khiến ai nhìn thấy cũng chán ghét. Chuyện của mình không làm được, thì đừng mong người khác gánh thay!”
“Ngươi… ngươi cái đồ hỗn hài! Nơi này có phần cho ngươi mở miệng sao? Ta là cô cô, là trưởng bối của ngươi đấy!” – Trần thị bị Trần Ngư mắng, trong lòng tức giận đến run người. Nàng càng nghĩ càng hận, nếu không nhờ Trần Ngư, thì Trần gia giờ vẫn còn nghèo khổ, cha nương hẳn sẽ cùng một lòng với nàng, đâu đến mức coi thường, chế nhạo.
Chỉ có nàng, bây giờ sống khổ sở, chẳng ra người.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT