“Nương, bây giờ người sống yên ổn sung túc rồi, chẳng lẽ mặc kệ nữ nhi chết sống ra sao? Người nhìn xem cháu ngoại kìa, đói đến nỗi chỉ còn da bọc xương. Cho nó tới đây ăn một bữa thì có sao? Các người mời cả thôn đến uống rượu, lại không gọi chúng ta hay sao?”
Trần thị thấy Hồ thị chẳng giúp mình, liền nước mắt nước mũi đầm đìa mà chất vấn, giọng điệu cực kỳ ngang ngược.
“Ai là chủ tiệc? Hôm nay là Chu gia mở tiệc, liên quan gì đến Trần gia? Ngươi đường đường là gái đã gả ra ngoài, nay quay về đây làm ầm ĩ, ra thể thống gì?”
Trần Xuân Sinh đứng phía sau nhìn không nổi, liền quở trách muội muội duy nhất của mình. Trong lòng hắn sớm đã chẳng còn nửa điểm cảm tình.
“Chu gia chẳng phải cũng là thân thích của Trần gia? tiểu Ngư gả qua bên đó, chẳng phải vẫn là tiểu Ngư của Trần gia? Ta bảo nó hiếu kính ta – cô cô ruột thịt – thì sai chỗ nào?”
Trần thị mặt dày mày dạn, không hề biết xấu hổ, cứ lớn giọng cãi vã. Lời lẽ vô liêm sỉ đến mức khiến người nghe phải thấy chán ghét.
“Đồ mất mặt nhục nhã! Còn không mau cút cho ta!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play