Chiếc áo khoác ấm áp phủ lên, lồng ngực cô vang dồn nhịp tim.

Cánh tay thiếu niên siết chặt, ôm Giang Trĩ Nguyệt vào lòng, vòng eo mảnh khảnh của nàng gọn trong bàn tay lớn, hơi ấm đầu ngón tay hắn áp sát nơi thắt lưng.

“Trĩ Nguyệt...” – giọng cậu khàn khàn, vang lên ngay bên tai cô.

Gần như trong thoáng chốc, Giang Trĩ Nguyệt có cảm giác như bị một con chó lớn quấn chặt lấy. Nàng chỉ còn biết bám lấy cánh tay đang ôm ngang hông mình.

Đôi mắt thiếu niên, kiêu ngạo khó thuần, thoáng ánh lên chút ướt át.

Khoảnh khắc ấy, tầm mắt họ vừa khéo chạm phải Tiêu Cảnh Nhuận ở phía xa.

Trông như hắn đã rời đi, nhưng thật ra vẫn đứng trong vùng tối không có ánh sáng, lặng lẽ dõi theo.

Cố Triệu Dã vô thức ôm chặt hơn, như thể muốn gắn chặt cả người mình vào thiếu nữ.

Đôi môi cậu mấp máy, rõ ràng đang nói: “Tôi...”

Đôi mắt kia, vốn kiêu ngạo, giờ đã khô ráo, ánh nhìn sắc bén vô cùng.

Tiêu Cảnh Nhuận khẽ nhếch môi, cười như không cười.

Giang Trĩ Nguyệt dường như cảm nhận được, vừa định quay đầu thì bàn tay to của thiếu niên đã áp lên làn da mềm mại nơi cổ, khẽ vuốt ve đầy lưu luyến.

“Em không có gì muốn nói với tôi sao?”

“Anh ôm chặt quá, tôi hơi đau.” – Giang Trĩ Nguyệt đáp.

Cố Triệu Dã buông lỏng một chút, thấp giọng: “Tôi... tôi đã biết tất cả rồi.”

“Biết cái gì?” – nàng khẽ hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.

Một luồng hơi ấm lướt qua tai, Cố Triệu Dã cúi đầu, cằm khẽ tì lên đỉnh đầu thiếu nữ.

“Em và Giang Uyển Nhu...” – lời vừa thốt ra, anh lại gượng gạo ngắt quãng.

“Em và... dì Giang...” – nói đến đây, rõ ràng Cố Triệu Dã cũng thấy khó mở miệng.

Anh dứt khoát buông Giang Trĩ Nguyệt ra, nắm lấy cổ tay nàng, kéo về phía lối nhỏ dẫn ra cầu thang.

Không gian vắng lặng, ánh sáng mờ mịt. Giang Trĩ Nguyệt nhìn không rõ vẻ mặt nôn nóng của thiếu niên, chỉ cảm nhận được bàn tay lạnh buốt áp lên má mình.

Đôi bàn tay Cố Triệu Dã áp chặt lên gương mặt nàng, cúi xuống hôn mạnh lên trán một cái. Cảm thấy chưa đủ, anh lại hung hăng hôn tiếp lên má thiếu nữ.

Nụ hôn ấy mang theo sức lực thô bạo, tựa như muốn nuốt chửng cô vào lòng.

Giang Trĩ Nguyệt cố gắng đẩy anh ra. Nhưng giọng khàn khàn của Cố Triệu Dã lại vang lên, từng chữ rõ ràng:

“Chúng ta… bỏ trốn cùng nhau.”

Đó là một quyết định táo bạo đến liều lĩnh, nhưng khi thốt ra từ miệng anh, lại chẳng hề có vẻ gượng gạo.

“Tôi biết em là ai. Nhưng chuyện đó không quan trọng. Thậm chí tôi ước gì em chẳng có chút liên quan nào đến Thịnh gia cả.”

“Lẽ ra tôi nên tìm em sớm hơn. Hôm lễ mừng hôm ấy, buổi tối đó mẹ tôi cố tình nhốt tôi trong nhà. Tôi…”

Anh ngập ngừng, không đành lòng nói tiếp rằng mình đã định trèo tường ra ngoài, cuối cùng lại ngã một cú thảm hại.

“Thật quá mất mặt.” – anh ảo não – “Lỗi tại tôi quá nóng nảy, nên đã lỡ mất thời gian đến gặp em.”

Khuôn mặt tuấn lãng của thiếu niên, làn da rám nắng khỏe khoắn, mái tóc rối bời, đôi mắt hổ phách sâu thẳm… nhìn bề ngoài chẳng khác thường ngày, nhưng nếu nhìn kỹ, nơi đáy mắt lại ẩn giấu u uất cùng căm phẫn. Cả người anh mang theo vẻ bức bối, cuồng nôn nóng.

Anh ôm chặt thiếu nữ vào lòng, cứ như thể chỉ có ép sát thân thể cả hai vào nhau mới có thể xua đi phần nào nỗi bất an trong tim.

Trong khoảnh khắc này, anh chẳng muốn làm gì nữa, ý niệm duy nhất trong đầu chính là cùng nàng… bỏ trốn.

“Chúng ta rời khỏi nơi này. Vĩnh viễn không quay đầu lại.”

“Em đừng nói gì cả. Tôi biết em sẽ nghĩ tôi quá bốc đồng, nhưng đây là cách duy nhất.”

Giọng anh run lên, gấp gáp: “Tôi sắp phát điên rồi. Tại sao em lại có liên quan đến Thịnh gia? Tại sao em và cái kẻ điên Lâm Tuấn kia… lại là người một nhà?”

Ngay cả anh cũng thấy lời này thật khó tin.

Lâm Tuấn hiện đang bị giam tra xét, Thịnh và Lâm gia luôn tìm cách gây áp lực. Cho dù có bị kết án, thì bằng mọi cách họ cũng sẽ lo liệu cho hắn thoát thân.

Thế nên, Giang Trĩ Nguyệt – vì có quan hệ với Thịnh gia – càng trở thành cái gai trong mắt bọn họ.

“Lúc tôi bị nhốt, Lâm gia còn dám bỏ tiền mua chuộc tay chân hại tôi. Huống chi là em… Em lại là cháu gái ruột của Thịnh lão gia. Trong mắt bọn họ, em chính là cái đinh chướng mắt nhất.”

“Dì Giang của em hiền lành, ai cũng dễ bề bắt nạt. Nếu không vì em, e rằng bà ấy chẳng còn chút chỗ dựa nào trước mặt Thịnh lão gia tử.”

“Tôi biết hết rồi. Đêm đó, mẹ tôi… bà ấy đã làm sai với các em. Mẹ định đẩy các em ra làm lá chắn cho tôi. May mà bi kịch chưa xảy ra.”

Nếu hôm đó Giang Uyển Nhu vì Cố gia mà gặp nạn, cả đời này Giang Trĩ Nguyệt sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

Anh biết mình may mắn. May mà nàng thông minh. May mà Thịnh Hoài An kịp thời xuất hiện.

Anh còn nghe mẹ miêu tả, rằng ở khoảnh khắc mấu chốt ấy, Thịnh Hoài An không tiếc tính mạng, chắn thương cho Giang Trĩ Nguyệt. Nếu không có tình cảm nam nữ, sao anh ta có thể làm đến mức ấy?

Ý nghĩ đó khiến Cố Triệu Dã cắn răng thầm hận. Anh không hiểu, rõ ràng đã che giấu nàng thật kỹ, vì sao đến một ngày, ánh sáng của nàng lại rực rỡ đến mức không ai có thể bỏ qua?

Nàng càng ngày càng tỏa sáng, khiến anh – kẻ luôn quen nhìn xuống mọi thứ – giờ cũng phải ngẩng đầu để dõi theo. Và chợt nhận ra, hóa ra chính anh mới chưa bao giờ hiểu nàng.

Nàng vốn chẳng cần dựa vào bất kỳ ai, cũng đủ sức đạt được điều mình muốn.

Nàng chưa từng đòi hỏi gì ở anh, nhưng ngược lại, anh lại luôn ỷ lại vào nàng. Mãi đến khi cả hai bất ngờ xa cách, anh mới ý thức được: mình không thể sống thiếu nàng.

Anh yêu nàng. Nhưng hơn cả tình yêu, đó chính là… sự si mê đến tận xương tủy.

“Tôi không muốn em gặp nguy hiểm thêm nữa. Không muốn em cuốn vào những ân oán rối rắm này. Ở nước ngoài, tôi có nhiều hòn đảo riêng, tất cả đều đứng tên tôi. Chúng ta đi đi. Ở đó, sẽ không còn ai trói buộc. Chỉ còn thế giới của riêng hai ta. Nếu dì Giang chịu, bà cũng có thể đi cùng.”

Đúng là những ảo tưởng lãng mạn của một thiếu niên.

Nghe vậy, Giang Trĩ Nguyệt lặng im hồi lâu, rồi mới khẽ hỏi:

“Còn gia tộc của anh thì sao?”

Cố Triệu Dã chau mày, khuôn mặt tuấn tú ánh lên nét bất cần:

“Bà nội chỉ hay nhắc mẹ tôi vì bà chỉ sinh được mình tôi. Tôi chẳng ngại có thêm nhiều em trai em gái nữa đâu.”

Giang Trĩ Nguyệt khẽ lắc đầu. Nàng chủ động siết chặt lấy tay anh. Lòng bàn tay anh rộng lớn, nóng ấm, kẽ ngón tay đan chặt lấy những ngón tay mảnh mai của nàng. Đôi mắt Cố Triệu Dã thoáng lóe lên niềm vui sướng.

Nàng kéo anh ra nơi ánh hoàng hôn đổ xuống, đưa tay vén gọn mớ tóc rối trên trán anh.

“Thiếu gia.” – nàng gọi, như bao lần trước đây.

Cố Triệu Dã lập tức biến sắc: “Đừng gọi tôi như thế. Em đâu phải là hạ nhân. Chúng ta… cũng chẳng phải quan hệ chủ tớ gì cả.”

Họ phải là những người yêu thương nhau khăng khít, gắn bó nhất đời.

Từ ngày Giang Trĩ Nguyệt bước chân vào Cố gia, bất cứ nơi nào anh có mặt, nàng đều ở đó.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play