“Em nhìn thấy gì?” Thanh âm nam nhân lại lần nữa vang lên. Tay hắn đặt trên vai Giang Trĩ Nguyệt, không cho nàng quay đầu lại. Bọn họ vẫn duy trì khoảng cách hợp lý. Giang Trĩ Nguyệt ngồi trên tuấn mã, ngồi đến càng cao, càng ổn. Có thể dễ dàng cảm thụ được ánh sáng mãnh liệt đến càng sâu. Bốn phía là rừng rậm, phía trước là con đường thẳng tắp, dọc theo con đường không biết sẽ đi đến nơi nào, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Chỉ là khi cảm nhận được ánh sáng, bị ánh sáng lôi kéo, bước chân lại không chịu khống chế mà đi về phía trước.
“Thấy được… Con đường của anh.” Giọng nữ hài mềm nhẹ, trầm thấp nói ra khiến Tiêu Cảnh Nhuận ngẩn người. Trong mắt hắn đột nhiên có một tia sáng khó có thể miêu tả, cực kỳ mãnh liệt, ánh sáng tụ thật sâu đọng lại ở đáy mắt, hóa thành mũi nhọn xẹt qua chiếc kính.
“Thế con đường của tôi trông như thế nào?” Hắn lại hỏi.
“Một con đường mà ngay bản thân anh cũng không thể xác định thì chính là con đường sai lầm.” Giang Trĩ Nguyệt nói.
“Em thực sự nghĩ vậy sao?” Tiêu Cảnh Nhuận hỏi lại, chậm rãi đợi nàng trả lời.
Thực sự là sai lầm?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play