Anh xem xong phát hiện, thực ra hai năm nay Tần Sương đã đóng rất nhiều phim, nhưng đa số đều chỉ là vai làm nền, kiểu đứng trong góc, khán giả nếu không nhìn kỹ căn bản không biết chỗ đó còn có người.
Hoặc không thì diễn mấy vai nữ phụ độc ác, ngu xuẩn, bị người ta ghét, trong phim không chỉ bị đánh, còn bị quăng quật khắp nơi, hy sinh lớn như vậy mà cũng chỉ đổi lấy vài phút xuất hiện.
Thậm chí còn có vai nữ thích khách bịt mặt từ đầu đến cuối, thoại rất nhiều, nhưng cả bộ phim không thấy mặt, nếu không xem bảng phân vai thì căn bản chẳng biết là ai đóng.
Dù bản thân Lương Yến Châu vốn tự nhận mình lạnh nhạt, nhưng sau khi biết hết thân thế của Tần Sương, anh cũng ngồi trong xe rất lâu, cho đến khi cảm xúc dần tiêu hóa được mới khởi động xe, lái ra khỏi gara.
    *
Lương Yến Châu đến bệnh viện đã là mười giờ. Trong phòng bệnh yên tĩnh, Tần Sương nằm trên giường đã ngủ, dì Tống ngồi bên cạnh đang xem điện thoại, thấy Lương Yến Châu đến thì vội vàng đứng dậy, nhỏ giọng gọi: “Ngài đến rồi.”
Lương Yến Châu đi tới bên giường, nhìn thấy Tần Sương nhắm mắt, gương mặt tái nhợt nằm đó, có một khắc anh rất muốn đưa tay xoa đầu cô.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play