Thân thế của Tần Sương điều tra rất dễ, chín giờ tối, khi Lương Yến Châu đang ăn cơm ở ngoài thì điện thoại của Hà Lực gọi đến.
Lương Yến Châu bắt máy.
Hà Lực vội vàng báo cáo: “Lương tổng, thân thế của Tần tiểu thư tôi đã điều tra rõ ràng rồi.”
Lương Yến Châu khẽ ừm một tiếng, mắt hơi cụp xuống, gõ tàn thuốc vào gạt tàn bên cạnh, giọng lười nhác vang lên: “Nói đi, tôi đang nghe đây.”
Hà Lực lập tức báo cáo lại từng chuyện mà cậu ấy đã điều tra được.
“Tần tiểu thư là người Nam Thành, năm bảy tuổi thì mẹ qua đời. Vốn dĩ cô ấy còn có bố và một người em trai, nhưng bố cô ấy sau khi mẹ mất không lâu thì bỏ đi, lúc đi chỉ mang theo em trai, để cô ấy lại ở quê.”
Lương Yến Châu nghe đến đây, động tác gõ tàn thuốc hơi khựng lại.
Im lặng vài giây, anh dập tắt điếu thuốc, ném vào gạt tàn, rồi ngồi thẳng người, ánh mắt trở nên trầm xuống: “Tiếp tục.”
Hà Lực tiếp tục nói: “Tôi đã liên hệ được một người hàng xóm cùng thôn với Tần tiểu thư, nói rằng ngày bố cô ấy đưa em trai đi, Tần tiểu thư vẫn luôn chạy theo phía sau chiếc xe, không biết đã chạy bao xa, lúc quay về thì một chiếc giày cũng rớt mất, chân toàn là máu.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play