Phó Dao tuy ít học, nhưng không phải kẻ ngu. Nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra Nghiêm Chính Thanh không có con, nhưng lại cần một người mang huyết mạch của Hứa gia.

Đúng lúc này hắn xuất hiện, làm “người nuôi bên ngoài” của Hứa Kỳ, chẳng phải trời cao tự tay dâng lên một cái gối sao?

“Nhưng mà… ta thật sự không có.” Phó Dao lấy lại bình tĩnh, vô thức đặt tay lên bụng, lúng túng không biết nên xưng hô thế nào, “Ngài…”

“Cứ gọi ta là Nhị gia, ngươi cũng gọi như vậy đi.”

Nghiêm Chính Thanh buông tay, nhìn Phó Dao ôm chăn đầy vẻ như trút được gánh nặng, chậm rãi hỏi:
“Ta muốn một đứa nhỏ, ngươi có thể cho ta, phải không?”

Trong lòng Phó Dao xoay chuyển thật nhanh. Vốn hắn nghĩ bản thân không bị đánh chết đã là may mắn, nào ngờ lại hóa ra Nghiêm Chính Thanh còn có chỗ cần hắn. Dù chuyện “không bụng mà có thai” có vẻ hoang đường, nhưng đây cũng là lợi thế hiếm có.

“Ta sẽ, Nhị gia.”

Phó Dao tuy chưa biết có làm được hay không, nhưng trước cứ nhận lời đã. Có một chút cơ hội còn hơn là chẳng có gì.

Nhưng hắn phải làm sao bây giờ? Ra ngoài tìm một nam nhân khác để sinh con ư?

Nghĩ đến Hứa Kỳ đã chết, linh đường vẫn còn đó, giờ hắn lại đi đội cho Hứa Kỳ một cái “nón xanh”, quả thực chẳng nói nổi.

Nghiêm Chính Thanh cúi mắt nhìn Phó Dao, đôi mi rậm che khuất ánh nhìn, khiến con mắt vốn hẹp dài thoáng mang vẻ dịu dàng hư ảo.

“Nhưng miệng phải kín.” Ngón tay hắn khẽ chạm môi Phó Dao, giọng lạnh lùng:
“Nếu không, ta sẽ mang ngươi vứt cho chó ăn. Hứa Kỳ chắc đã nói với ngươi rồi, ta tàn nhẫn thế nào.”

Phó Dao nghe ra đây không phải lời đùa, vội co rụt cổ, biện giải:
“Không có, hắn… hắn không thường nhắc tới ngài.”

Nghiêm Chính Thanh vẫn giữ nụ cười như không cười, chẳng rõ tin hay không. Y đưa tay chải gọn mớ tóc rối của Phó Dao, chậm rãi nói:
“Không còn sớm nữa, ngủ đi.”

Nói xong, hắn đứng dậy vào buồng trong. Còn Phó Dao nằm lăn qua lộn lại trên giường, mãi chẳng ngủ được.

Trời biết hắn phải kiếm đâu ra một đứa nhỏ bây giờ! Lẽ nào dựng từ không khí?

Nghiêm Chính Thanh không nói rõ, nhưng Phó Dao hiểu. Chỉ cần hắn tuyên bố mình “mang thai ngay từ lúc vào cửa”, sau đó đúng ngày đúng tháng ôm ra một đứa bé mang họ Hứa, phần còn lại đều có thể để Nghiêm Chính Thanh lo liệu.

Nhưng trực giác mách bảo hắn: tuyệt đối không thể bừa bãi tìm một kẻ khác để tạo cốt nhục, nếu không, chỉ sợ Nghiêm Chính Thanh sẽ một đao giết chết cả hai.

Phó Dao càng nghĩ càng loạn, đến nửa đêm vẫn chưa ngủ. Bất chợt hắn bật dậy, mắt sáng rực nhìn trần màn giường.

Một ý nghĩ liều lĩnh hiện lên — nếu cần một đứa bé mang danh nghĩa Hứa Kỳ, vậy tại sao hắn không trực tiếp sinh với Nghiêm Chính Thanh?

(AJ: hahaha cười khùng)

Hổ dữ cũng chẳng ăn thịt con, chỉ cần đứa nhỏ là huyết mạch của chính Nghiêm Chính Thanh, hắn cũng có thể hưởng lây chút hơi ấm, thay vì bị lợi dụng xong rồi vứt bỏ.

Nghe nói từng có trường hợp hai Khôn Trạch cùng sinh con là chuyện giữa hai tiểu thiếp trong nhà giàu, lâu ngày nảy sinh tình cảm, cuối cùng lại thực sự có một đứa bé.

Càng nghĩ, Phó Dao càng cảm thấy khả thi. Vấn đề chỉ còn là ở Nghiêm Chính Thanh. Bởi bọn họ đều đã lập khế ước với Càn Nguyên, không có tín hương kích thích thì rất khó khởi tình, càng khó nói đến chuyện kết hợp.

Huống chi… đối mặt một với Khôn Trạch, Nghiêm Chính Thanh liệu có thể cứng rắn được không?

Suy nghĩ miên man, chẳng biết từ lúc nào, Phó Dao ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh lại, ánh mặt trời đã rực rỡ ngoài song cửa.

Phó Dao vội vàng rửa mặt sơ qua, vừa mở cửa đã chạm ngay một luồng khí lạnh.

“Vừa hay, gọi ngươi thì ngươi tỉnh.”

Phó Dao còn mơ mơ hồ hồ, quay đầu nhìn thấy Nghiêm Chính Thanh. Y mặc áo bông xanh nhạt, tóc buông thả, dáng vẻ ôn hòa hơn nhiều:
“Lại đây.”

Phó Dao ngoan ngoãn bước tới. Nghiêm Chính Thanh đánh giá hắn một lượt thiếu niên vừa mới tỉnh, đôi má trắng hồng, mắt đen trong sáng, ngoan ngoãn nghe lời, khiến y không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ lên má.

Bàn tay lạnh lẽo chạm vào làn da ấm nóng, cảm giác ấy rõ ràng khác hẳn.

Phó Dao không dám né tránh, chỉ khẽ gọi:
“Nhị gia.”

Nghiêm Chính Thanh mỉm cười, thu tay lại. Lúc này, phía sau có một vị lang trung tiến vào, chắp tay:
“Có phải muốn xem thân thể vị tiểu công tử này không?”

Nghiêm Chính Thanh gật đầu:
“Ừ, xem hắn… có thai hay chưa.”

Phó Dao còn chưa hết bàng hoàng đã bị bắt mạch. Cùng lúc đó, một tỳ nữ mang đến bát cháo đặc sệt, hắn đành uống từng ngụm.

Chẩn mạch xong, vị lang trung thu đồ nghề, cười nói:
“Thân thể công tử rất tốt, đứa nhỏ này cũng ổn định.”

Nghiêm Chính Thanh khẽ gật:
“Rất tốt. Đa tạ đại phu, mời dùng trà.”

Phó Dao nâng chén cháo, đôi mắt thấp thỏm nhìn lén Nghiêm Chính Thanh, gọi khẽ:
“Nhị gia…”

Y cúi người lại gần, giọng ôn nhu mà chắc nịch:
“Ngươi sinh hài tử, ta tất nhiên sẽ coi nó như ruột thịt, để nó kế thừa hương hỏa Hứa gia.”

Chuyện… cứ thế được quyết định rồi sao?

Cả ngày hôm đó Phó Dao đứng ngồi không yên. Rốt cuộc đến tối, hắn hạ quyết tâm, nhân lúc Nghiêm Chính Thanh còn chưa về, liều mình đẩy cửa buồng trong…

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play