Hứa gia chi thứ vẫn chưa chịu buông tay, cứ mượn chuyện bóng gió để đòi phần gia sản của Hứa Kỳ.
Nhưng bọn họ không ngờ, Nghiêm Chính Thanh vốn ngày thường trầm mặc, đóng cửa không ra ngoài, một khi đã ra tay thì kín kẽ chặt chẽ, đến nửa phần cũng không lọt qua được.
Đám người kia tức giận đến mức cắn răng nghiến lợi, nhưng lại chẳng ai hay, lúc ấy Nghiêm Chính Thanh chỉ khoác trên tay phải lớp vải bố trắng giả làm thương tích, người mặc áo thường phục màu chàm, miễn cưỡng bày ra bộ dáng thủ tang, lười biếng ngồi trong thư phòng xem sổ sách.
Hứa phủ hiện giờ đã nằm gọn trong tay y, ở đây hắn còn thoải mái hơn bất cứ nơi nào khác.
Không ai ngờ rằng, rồi sẽ có một ngày cả Hứa phủ phải khen ngợi “người quản gia” như y.
Nghe xong Trần Tùng bẩm báo, Nghiêm Chính Thanh chỉ mỉm cười, đặt sổ sách sang một bên.
Trong mắt y, những kẻ như bọn họ chẳng khác nào châu chấu cuối thu, không quá ba ngày là tự diệt, không cần bận tâm. Nhưng mọi việc làm ra đều phải chu toàn, tuyệt đối không được để người ta bắt thóp.
Ví dụ như chuyện người thừa kế trên danh nghĩa dù thế nào cũng phải có một.
Trần Tùng lui xuống, trong thư phòng chỉ còn lại một mình hắn. Lư hương đồng mạ vàng trên án tỏa ra mùi khói nhẹ.
Y ngón tay khẽ xoay cây bút mà Hứa Kỳ từng vô cùng yêu quý, chẳng mấy chốc đã thấy chán chường.
Thư phòng này vốn là nơi Hứa Kỳ chuyên dùng, cũng là trọng tâm của cả Hứa phủ.
Trước kia y rất ít đặt chân vào, mà phần lớn những lần vào, đều là lúc bị Hứa Kỳ hứng lên, ép y trên bàn, dùng mùi hương dẫn dắt khiến y mất khống chế.
Kích thích cho y động tình xong, Hứa Kỳ còn ép y quỳ dưới bàn, buộc phải dùng miệng hầu hạ. Nghiêm Chính Thanh cực kỳ ghê tởm, nhưng y không thể phản kháng.
Hứa Kỳ coi đó như thú vui, thậm chí còn cố ý khoe khoang với bằng hữu rằng mình “đã chinh phục và dạy dỗ Nghiêm Chính Thanh như thế nào”.
Mặt mũi Nghiêm Chính Thanh vô cùng quan trọng, y không muốn bị biến thành trò cười trong miệng người khác. Nhưng Hứa Kỳ lật mặt, mắng y không biết điều, thậm chí còn trói y nhét dưới bàn, bản thân thì ngồi đó xử lý công vụ như không có gì.
Lần ấy, Nghiêm Chính Thanh suýt nữa mất nửa cái mạng. Y cắn rách môi lưỡi để cố kìm nén tiếng rên, máu đầy miệng, cuối cùng phải tự cắn vào tay áo đến nát bươm, vải loang đầy máu.
Đến khi Hứa Kỳ kéo y ra, còn giả vờ kinh hoảng.
Nghiêm Chính Thanh sau đó lâm bệnh nặng, nằm liệt giường hơn nửa tháng. Hứa Kỳ thì cúi đầu khom lưng, còn y thì lạnh nhạt như chưa từng có tình cảm.
Y đã tha thứ, nhưng sát tâm từ lâu đã nảy mầm.
Nghiêm Chính Thanh chưa từng là người tốt bụng. Việc chịu đựng Hứa Kỳ hết lần này đến lần khác đã là giới hạn cuối cùng. Nếu phải chờ đến lúc bị tra tấn đến chết, chi bằng chính tay để trượng phu đi trước, bản thân làm quả phụ chẳng phải còn tự do hơn nhiều sao?
Y mỉm cười với ý nghĩ ngoan độc của mình, dần dần học được bộ dáng ngoài mặt xu nịnh, khiến Hứa Kỳ bắt đầu nghi thần nghi quỷ.
“Ngươi sẽ không phản bội ta, đúng không? Ngươi yêu ta sao?” – Hứa Kỳ nằm trên đùi y, hỏi.
Nghiêm Chính Thanh chỉ mỉm cười, dịu dàng đáp:
“Ta trước nay đều một lòng một dạ với ngươi, còn từng thề trước Phật Tổ.”
Lời thề ấy… chỉ đáng cho chó ăn.
Hứa Kỳ nhắm mắt lại, còn hắn thì vừa xoa huyệt thái dương, vừa cúi đầu hôn môi đầy nhu tình. Dù mới biết Hứa Kỳ nuôi trai bên ngoài, y cũng chẳng bận tâm.
Bốn, năm năm mưu tính, hắn đã quen nhịn. Điều duy nhất đáng tiếc, chính là Hứa Kỳ vì bệnh mà chết, khiến y không kịp tự tay động thủ.
Nắm trọn quyền lực và tài phú trong tay, lúc này Nghiêm Chính Thanh mới thực sự biết thế nào là “hưởng thụ”.
Y chẳng thấy áy náy. Hứa Kỳ khi xưa chính là người chủ động cầu hôn, hứa hẹn thề non hẹn biển, nhờ vào thế lực của Nghiêm gia mà sự nghiệp ngày càng thăng tiến. Vậy mà khi Nghiêm gia sụp đổ, Hứa Kỳ lại tuyệt tình quay lưng.
Thế mà vẫn còn mặt mũi hỏi y “có yêu không”.
…
Hai ngày hai đêm tuyết mới ngừng. Nghiêm Chính Thanh khoác áo choàng, đạp trên nền tuyết kêu kẽo kẹt trở về, tâm tình không tệ.
Y đang chờ câu trả lời của Phó Dao ― không biết kẻ kia định tạo ra một đứa trẻ bằng cách nào.
Nếu Phó Dao ngây thơ cho rằng đi tìm bừa một nam nhân bên ngoài là xong, y không ngại tống thẳng người đó ra đường. Y sẽ cho người khác nuôi dưỡng con của mình sao? Buồn cười.
Nhưng Phó Dao xem ra không hề ngốc, y muốn chờ xem người này sẽ làm gì. Nếu làm y vừa lòng, thì thêm một miệng ăn cũng chẳng sao. Còn nếu không… chỉ e là phải chịu không ít đau khổ.
…
Đẩy cửa vào phòng, Nghiêm Chính Thanh bắt đầu thay y phục. Chăn đệm phảng phất hương hoa thủy tiên, nhưng hôm nay lại xen lẫn một mùi hương lạ. Y còn tưởng hạ nhân đã thay hương liệu.
Xốc màn giường lên liền bị một người ôm chặt lấy eo.
Y giật mình, định đẩy ra, thì Phó Dao đã siết chặt hơn, cả người dán vào lồng ngực y, ngẩng đầu đưa môi mềm khẽ chạm, mặt áp sát bờ vai.
Ngón tay Nghiêm Chính Thanh dừng lại sau lưng đối phương, cách một lớp áo mỏng mà như cảm nhận được làn da tinh tế cùng xương vai lộ ra mảnh khảnh.
Y ngừng lại động tác, hỏi khẽ:
“Ngươi đang làm gì?”
Phó Dao thì thầm:
“Hài tử. Ta có thể sinh… Sinh cho nhị gia một đứa con. Máu mủ ruột rà mới thật sự đáng tin, chẳng phải sao?”
Nghe vậy, ánh mắt Nghiêm Chính Thanh thoáng đổi. Phó Dao nhắm mắt, liều lĩnh vòng tay qua cổ y, hơi thở vấn vít hương hoa, môi in hôn lên gương mặt y.
Vốn định hôn lên môi, nhưng bị nghiêng đầu tránh, cuối cùng môi chỉ lướt qua gò má trắng mịn như người trai trẻ.
Thấy đối phương chưa lập tức đẩy mình ra, Phó Dao liền nhanh nhẹn nâng mặt y, nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi dưới, đầu lưỡi ướt át lướt qua khe môi, khéo léo mút vào.
Lúc này, Nghiêm Chính Thanh rốt cuộc cũng có phản ứng. Y nắm vai Phó Dao, dùng sức đẩy ra, lùi lại nửa bước. Trong mắt hiện lên nhiều hơn là kinh ngạc không thể tin:
“… Ngươi đang làm gì vậy?”
Phó Dao quỳ gối trên giường, môi đỏ mọng, đôi mắt đen lay láy nhìn y, đồng thời cởi bỏ dải lưng của y.
“Nhị gia,” giọng hắn mềm xuống, tư thái cúi thấp, lộ ra chiếc cổ trắng nõn, “để ta sinh cho ngài một đứa con.”