Cung Vọng Hành trời sinh mang một khí chất thanh lịch, cao quý, như một hoàng tử nhỏ, cười lên rất đẹp: "Không phiền đâu ạ, con lớn hơn thì nên chăm sóc em nhỏ. Con đưa em vào nhà nhé."

Bé Nguyện Nguyện ngơ ngác để anh trai xinh đẹp dắt tay vào nhà.

Nào ngờ vừa vào đến nơi khuất tầm mắt người lớn, anh trai xinh đẹp liền thay đổi sắc mặt. Nụ cười ấm áp, ưa nhìn trên mặt thu lại, thoáng chốc trở nên lạnh lùng hơn nhiều.

Cậu rút giấy ăn, mặt không biểu cảm lau miệng cho bé, lực tay còn hơi mạnh. Nguyện Nguyện theo phản xạ lùi lại một chút, ánh mắt lạnh như băng của anh trai xinh đẹp liền liếc qua, dọa bé không dám động đậy.

Đây là lần đầu tiên bé con bị lườm, đuôi chim không kiềm được mà xù lên, phồng thành một cục trong quần.

Cảm nhận được lông đuôi xù lên trong tích tắc, cả người bé Nguyện Nguyện cứng đờ.

Bé luôn ghi nhớ, nếu thân phận chim nhỏ của mình bị lộ, bé sẽ không được ở bên cạnh hai ba nữa, mà hai ba sẽ quên mất bé.

Nguyện Nguyện vội vàng che mông, sờ qua sờ lại.

May quá, may quá, bây giờ bé đang là người đang mặc quầ n nữa.

Thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm thán được làm người thật tốt, có quần để mặc, không giống như chim nhỏ ngày nào cũng ở trần nhảy tưng tưng.

Cung Vọng Hành lau miệng xong cho Nguyện Nguyện, vẫn với vẻ mặt không cảm xúc, đi lấy hai hộp kẹo ra: "Em thích ăn kẹo gì, tự chọn hai viên đi."

Giọng nói cũng lạnh nhạt hơn nhiều so với lúc ở trước mặt người lớn, bé Nguyện Nguyện che mông cảm nhận sự thật trần trụi của nhân gian.

Anh trai xinh đẹp ở thế gian này đáng sợ quá, trước mặt người lớn và sau lưng người lớn là hai thái độ hoàn toàn khác nhau.

Nguyện Nguyện lắc đầu: "Nguyện Nguyện không ăn."

Bị dọa đến mức nói năng lưu loát hơn hẳn.

Cung Vọng Hành nhướng mày, một đứa trẻ còn nhỏ mà lại làm động tác này đầy áp lực. Nguyện Nguyện theo bản năng ôm chặt đuôi, sợ nó xù lên lần nữa.

"Thật sự không ăn sao?"

Nguyện Nguyện thấy anh Hành Hành này đáng sợ quá. Nghĩ lại, từ lúc đến bên hai ba, những người bé gặp hầu như đều rất thân thiện, không cười với bé thì cũng khen bé đáng yêu chưa có ai lạnh lùng như anh trai nhỏ trước mặt này.

Nguyện Nguyện không dám đưa tay qua, bé che mông đứng thẳng người, nước miếng cũng bị dọa cho khô hết.

"..Dạ, Nguyện Nguyện không, không ăn."

"Không ăn thì thôi." Cung Vọng Hành cất kẹo đi, "Vậy thì ra ngoài đi."

Lúc ra ngoài, Cung Vọng Hành không dắt tay bé nhưng khi đến nơi có thể nhìn thấy người lớn, tay Nguyện Nguyện lại được Cung Vọng Hành nắm lấy.

Nguyện Nguyện nghe thấy anh hít một hơi, trở về dáng vẻ rạng rỡ, tươi tắn, giọng nói trong trẻo, vui vẻ: "Bố ơi, con lau miệng cho em xong rồi ạ."

Lần đầu tiên bé vẹt chứng kiến màn lật mặt của con người, bé đứng ngây tại chỗ không dám nhúc nhích.

Nhưng phải công nhận, anh trai nhỏ cười lên rất đẹp. Suýt nữa lại bị vẻ ngoài mê hoặc, lần này Nguyện Nguyện ngậm chặt miệng mình lại trước.

Người lớn dĩ nhiên không biết đến bộ mặt thứ hai của Cung Vọng Hành, thấy hai đứa ra liền nói: "Hành Hành đưa em qua đây ăn đi."

Cung Vọng Hành dắt Nguyện Nguyện qua, nụ cười trên mặt ấm áp và dịu dàng.

Trao Nguyện Nguyện lại cho Bạch Thanh Niên, cậu bé đi đến bên cạnh Chung An Gia: "Bố ơi, để con phụ bố một tay nhé."

"Không cần đâu, con ra chơi với em đi."

"Không sao đâu ạ, giao cho con đi, con làm được mà."

Cậu bé chủ động nhận lấy việc trong tay Chung An Gia, hơi nhón chân, bắt đầu cho than vào bếp nướng.

Bạch Thanh Niên nhìn thấy không nhịn được nói: "Hành Hành thật ngoan."

Cung Vọng Hành đáp: "Bác Bạch đừng khen con hoài, đây đều là những việc con nên làm ạ."

Chung An Gia nhìn con trai cười, miệng thì bảo không được nói với bác Bạch như vậy nhưng ánh mắt lại ngập tràn tự hào và vui mừng.

Chỉ có bé Nguyện Nguyện nắm tay Bạch Thanh Niên, đứng ngây như phỗng trẻ con loài người rốt cuộc là sinh vật gì, tại sao lại có sự thay đổi đáng sợ như vậy.

Nguyện Nguyện chỉ hận mình không biết nói, nếu không bé nhất định sẽ kể lại sự thật mình vừa tận mắt chứng kiến cho Bạch Thanh Niên nghe. Lúc ở riêng trong nhà, Cung Vọng Hành nào có thân thiện như vậy.

Một lúc sau, Cố Tà Phong cuối cùng cũng tới. Trời dần tối, hầu hết nguyên liệu cần thiết đều được chuẩn bị xong.

Ngoài tiệc nướng, nhà họ Cung còn chuẩn bị cả lẩu. Nguyên liệu đều tươi sống, cá tôm còn bơi lội đều được đặt trong bể kính bên cạnh.

Đây là lần đầu tiên Nguyện Nguyện nhìn thấy con bạch tuộc.

Đối với một chú vẹt nhỏ, sinh vật mềm oặt, có nhiều xúc tu lại còn bám trên kính này thật sự quá ghê tởm nhưng dù cảm thấy ghê tởm, Nguyện Nguyện vẫn đứng một bên nhìn không chớp mắt, trên mặt lộ ra biểu cảm ghét bỏ đầu tiên kể từ khi biến thành em bé loài người.

Còn người lớn thì vừa chuẩn bị đồ vừa trò chuyện. Cố Tà Phong kể lại quá trình quen biết với Cung Tuế Thành.

Đó là ở một khu trượt tuyết thành phố bên cạnh. Khi đó, Cố Tà Phong bị gãy chân phải do trượt tuyết và Cung Tuế Thành bị nứt chân trái do trượt tuyết đã được đưa đến cùng một bệnh viện chỉnh hình trong cùng một ngày.

Ngồi trong cùng một khu bệnh, hai người bó bột nhìn nhau không nói nên lời, sau đó bắt đầu bắt chuyện.

Nói chuyện một hồi mới biết họ không chỉ ở cùng một thành phố, một khu dân cư, còn là hàng xóm đối diện.

Hai người nói chuyện khá hợp nhau, đều là người yêu thích thể thao mạo hiểm, mối quan hệ cứ thế mà tốt lên.

Vì chuyện bị gãy xương do trượt tuyết quá tổn hại đến hình tượng hoàn hảo của mình, nên Cố Tà Phong chưa bao giờ kể cho Bạch Thanh Niên nghe chuyện quá khứ này. Nhưng tối nay không biết tại sao tâm trạng lại đặc biệt cao hứng, thuận miệng nói ra.

Nguyện Nguyện tạm thời không có tâm trí nghe người lớn nói chuyện, toàn bộ sự chú ý của bé đều dồn vào con bạch tuộc ghê tởm.

Mặt bé vẫn tỏ ra ghét bỏ, không thể hiểu nổi tại sao trên đời lại có sinh vật ghê tởm như vậy.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play