Vô tình, câu nói ấy lại chọc đúng vào nỗi đau gần đây của Bạch Thanh Niên.
Anh đã thực hiện một ca phẫu thuật không nên làm, giành lại một cụ già đang hấp hối từ tay tử thần, và rồi tự rước lấy rắc rối.
Lúc đó, tình hình bệnh nhân rất nguy cấp, người nhà lại không có mặt để ký giấy, Bạch Thanh Niên làm theo quy định, xin chỉ thị của lãnh đạo bệnh viện. Nhưng lãnh đạo cho rằng khả năng thành công của ca phẫu thuật quá thấp, bệnh nhân lại lớn tuổi, dễ xảy ra sự cố nên không đồng ý.
Bạch Thanh Niên không thể làm ngơ, cuối cùng vẫn đẩy bệnh nhân vào phòng mổ và tuyên bố nguyện chịu mọi trách nhiệm.
Ca phẫu thuật rất thuận lợi, cụ già bình an qua cơn nguy kịch.
Thế nhưng con cái của cụ lại bất hiếu. Họ đưa cha đến bệnh viện chỉ để ông không chết ở nhà. Giờ họ nói bệnh viện không nên phẫu thuật, không chịu thanh toán viện phí. Họ đến bệnh viện gây rối, lên tận Sở Y tế để kiện, còn lớn tiếng thách thức bệnh viện cứ việc vứt cha họ ra đường.
Sau phẫu thuật, cụ già cần được nghỉ ngơi yên tĩnh nhưng con cái ngày nào cũng đến làm loạn. Trong một phút nghĩ quẩn, cụ đã nhảy lầu tự sát tại bệnh viện.
Người chết tại bệnh viện càng khó nói rõ trắng đen. Thêm vào đó, bệnh viện có phần đuối lý. Để dẹp yên sự việc, Bạch Thanh Niên bị đình chỉ công tác.
Nghĩ đến chuyện này, Bạch Thanh Niên lại thấy phiền muộn, anh im lặng một lúc lâu rồi mới nói: "...Chuyện này khác. Lần sau nếu gặp phải tình huống tương tự, con vẫn sẽ làm như vậy."
Mẹ Bạch nói xong cũng thấy hối hận, bà không nên nhắc đến chuyện này, liền lái sang chuyện khác: "...Haizz, con trai mẹ cái gì cũng tốt, tài năng trẻ tuổi, lại tốt bụng, chỉ có mắt chọn người yêu là không có thôi."
"Mẹ, mẹ thật sự không cần lo cho con đâu. Con không còn là trẻ con nữa, có thể chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình rồi."
...
Sau khi đưa mẹ về nhà rồi quay lại, Bạch Thanh Niên thấy Cố Tà Phong đang ngồi chơi vẽ tranh cùng bé con.
Bé con đang nằm sấp dưới sàn, say sưa sáng tác, bút sáp màu vung vãi khắp nơi, một chiếc tất trên chân gần như tuột ra khỏi thảm.
Cố Tà Phong không để ý, hắn vẫn đang nghe điện thoại. Ăn cơm xong hắn phải về công ty, nhưng vì Bạch Thanh Niên đưa mẹ về, hắn không thể để cậu nhóc ở nhà một mình.
Thấy Bạch Thanh Niên về, Cố Tà Phong liền đứng dậy: "Công ty còn việc, anh đi trước đây."
"Ừm, được."
"À đúng rồi, tối nay sang nhà họ Cung ăn cơm, đưa cả Nguyện Nguyện đi cùng nhé."
Nhà họ Cung là hàng xóm đối diện của họ, Bạch Thanh Niên hỏi: "Hửm? Sao tự dưng tối nay lại sang nhà họ?"
"Anh nghĩ cũng nên tìm cho Nguyện Nguyện vài người bạn để chơi cùng. Vốn dĩ anh hỏi có muốn mai cùng đi công viên giải trí không, Cung Tuế Thành bảo không rảnh, nhưng tối nay nhà họ có tiệc nướng nên mời chúng ta sang."
"Được, em biết rồi."
"Vậy anh đi nhé."
"Ừm, đi đường cẩn thận."
Con trai nhà họ Cung tên là Cung Vọng Hành, năm nay bảy tuổi rất ưa nhìn. Bạch Thanh Niên thường xuyên gặp cậu bé, lần nào gặp cũng không nhịn được mà thầm khen trong lòng đứa trẻ này đẹp quá, cứ như con lai.
Hoàn cảnh hai nhà giống nhau, đều là hai người ba nuôi con. Bạch Thanh Niên thấy như vậy rất tốt, không chỉ giúp Nguyện Nguyện biết cấu trúc gia đình của mình không quá đặc biệt, mà còn giúp bé quen được một người anh lớn.
Cậu bé nhà họ Cung nổi tiếng ngoan ngoãn, lễ phép. Nguyện Nguyện cũng là một đứa trẻ ngoan, họ nhất định sẽ trở thành bạn tốt của nhau.
Bạch Thanh Niên đi đến bên cạnh Nguyện Nguyện, đầu tiên mang lại chiếc tất sắp tuột cho bé, sau đó cúi xuống xem bé vẽ gì.
"Nguyện Nguyện đang vẽ gì thế con?"
Bé con hào phóng cho anh xem bức tranh của mình, đó là một chú chim màu hồng: "Bay bay, chíp!"
Bạch Thanh Niên giờ có thể hiểu ngôn ngữ của trẻ con một cách dễ dàng. Vừa nghe là anh biết ngay, bé con muốn nói "bay", sợ nói "bay bay" chưa đủ, lại thêm một tiếng "chíp" để chỉ con chim nhỏ.
Phải công nhận, bé con vẽ rất đẹp. Không thể nói là có năng khiếu, nhưng ít nhất cách phối màu rất dễ chịu, đã vẽ ra được những đặc điểm cần có của một chú chim.
"Nguyện Nguyện vẽ đẹp quá, là một chú chim rất đáng yêu."
Được Bạch Thanh Niên khen, bé con vui lắm, vỗ vỗ vào bức tranh nói không rõ lời: "Tặng, tặng cho ba ba!"
Bạch Thanh Niên hiểu bé muốn tặng cho mình.
Đáng yêu thật.
Bạch Thanh Niên ngồi xổm trên sàn nhà nhìn bé con. Không biết là do ánh mắt anh nhìn Nguyện Nguyện không bình thường, hay bản thân Nguyện Nguyện có một sức mạnh kỳ diệu. Sao cứ càng nhìn lại càng thấy yêu, tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên.
Chập tối, Cố Tà Phong vẫn chưa về. Chung An Gia sang gõ cửa, gọi họ qua chơi, để bọn trẻ làm quen với nhau trước. Chung An Gia chính là bạn đời của Cung Tuế Thành, trạc tuổi Bạch Thanh Niên, bình thường quan hệ hai nhà rất tốt.
Bé Nguyện Nguyện không biết thịt nướng là gì, nhưng được đi ra ngoài cùng người lớn là bé vui lắm. Vì bé là một chú chim tự do mà chim nhỏ thì nên thường xuyên bay lượn bên ngoài.
Chỉ vài bước chân đã đến nhà họ Cung, trong sân, dụng cụ nướng thịt đã được dọn ra một nửa.
Chung An Gia gọi con trai ra: "Hành Hành, ra chào bác Bạch đi con, có cả em Nguyện Nguyện nữa ra làm quen đi nào."
Cậu bé tên Hành Hành chạy tới, mái tóc màu hạt dẻ hơi xoăn, đôi mắt màu xanh nhạt rất giống con lai. Cậu bé lễ phép, rạng rỡ nói: "Cháu chào bác Bạch, chào em Nguyện Nguyện."
"Hành Hành vẫn ngoan như mọi khi, dạo này con có khỏe không?"
"Dạo này con rất khỏe, cảm ơn bác Bạch đã quan tâm."
Còn bé Nguyện Nguyện thì cứ nhìn chằm chằm vào Cung Vọng Hành, nước miếng chảy ròng ròng.
Lần đầu tiên bé tiếp xúc với một cậu bé lớn tuổi hơn mình ở đây, mà đối phương lại đẹp trai đến thế, nhìn rất "ngon miệng" nữa. Bé vẹt không biết giả vờ cũng không biết nói dối, bị nhan sắc làm cho mê mẩn nhìn đến ngây người.
Bạch Thanh Niên muốn giới thiệu anh Hành Hành cho Nguyện Nguyện, nhưng vừa cúi xuống thấy bé chảy nước miếng liền hốt hoảng tìm giấy ăn khắp nơi.
Cung Vọng Hành chủ động nói: "Bố ơi, bác ơi, hai người cứ bận đi ạ, con đưa em Nguyện Nguyện vào nhà lau miệng, trong nhà có giấy."
Bạch Thanh Niên hơi ngại ngùng, nhưng Chung An Gia nói: "Con đưa em vào nhà đi, nhớ lấy kẹo cho em nhé."
Bạch Thanh Niên nói: "Làm phiền Hành Hành rồi."