Còn Cung Vọng Hành thì cứ quấn quýt bên bố, ngoan ngoãn phụ giúp cho đến khi Chung An Gia nói: "Hành Hành, con ra trông em đi, được không? Chỗ này để bố lo là được, sắp ăn được rồi."

Sắc mặt Cung Vọng Hành không hề thay đổi, cậu bé cười đáp: "Vâng ạ, vậy con ra trông em nhé."

Bé Nguyện Nguyện đứng ở phía bên kia, tuy vẫn trong tầm mắt người lớn nhưng vì bé quá nhỏ, lại bị bể kính che khuất một phần nên họ không thể nhìn rõ được.

Mãi đến khi Cung Vọng Hành đi tới mới thấy bé Nguyện Nguyện đẩy chiếc hộp trên bể kính ra.

Con bạch tuộc đang tìm đường tẩu thoát, còn bé Nguyện Nguyện với khuôn mặt vẫn đầy vẻ ghét bỏ lại thò ngón tay mũm mĩm ra định chạm thử vào xúc tu của nó.

Bản tính tò mò của bé vẹt con có thể sánh ngang với mèo con. Bé do dự rất lâu không biết có nên làm vậy không, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đưa bàn tay khám phá ra về phía con bạch tuộc.

Ghê quá đi mất, nhưng mà mình tò mò quá, không biết sờ vào cái con trơn tuột này sẽ có cảm giác gì nhỉ.

Thấy con bạch tuộc bò ra được một nửa, Cung Vọng Hành liền hét lên: "...Em đang làm gì thế! Không được thả nó ra!"

Ngón tay bé Nguyện Nguyện còn chưa kịp chạm vào, Cung Vọng Hành định đẩy con bạch tuộc trở lại bể kính nhưng con bạch tuộc sống đang ngoe nguẩy cũng là một cú sốc lớn đối với một cậu bé bảy tuổi, Cung Vọng Hành không tài nào đưa tay qua được.

Cậu bé định gọi người lớn, nhưng con bạch tuộc mềm oặt còn nhanh hơn một bước, nó chủ động quấn lấy ngón tay cậu, rồi nhanh chóng quấn lên cả bàn tay tuột hẳn ra khỏi bể.

"Á á á á á"

Cậu bé bảy tuổi quả thật không chịu nổi, hét toáng lên.

Lúc này, bé Nguyện Nguyện lại rất dũng cảm. Thấy Cung Vọng Hành bị bạch tuộc quấn lấy, bé mặc kệ nỗi sợ của mình vội đưa tay ra định giúp gỡ con bạch tuộc xuống.

Bé hét lên thật to: "Ba ba! Ba ba! Ba ba!"

Người lớn nghe thấy tiếng động vội chạy qua, và rồi họ chứng kiến cảnh tượng hai đứa trẻ đang vật lộn với một con bạch tuộc.

Bữa tiệc nướng gia đình vốn dĩ nên diễn ra trong không khí hòa thuận đã bị con quái vật bạch tuộc phá hỏng.

Cậu bé Cung Vọng Hành nổi giận hét vào mặt Nguyện Nguyện: "Anh ghét em! Ghét em, ghét em!"

Còn bé vẹt nhận ra mình đã làm sai, lại bị mắng là "đáng ghét", liền sợ hãi rúc vào lòng người lớn, khóc nức nở.

Bên nào cũng dỗ không nín, phụ huynh hai nhà nhìn nhau cuối cùng đành ngượng ngùng hủy bỏ bữa tiệc tối nay, mỗi nhà về dỗ con mình.

Cậu bé Cung Vọng Hành phản ứng rất mạnh với con bạch tuộc, thế là nó bị Cố Tà Phong và Bạch Thanh Niên mang về nhà nấu lẩu.

Nước dùng sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút. Con bạch tuộc lúc nãy còn khó nhằn như quái vật, bây giờ đã chín mềm trong nồi.

Cố Tà Phong lấy kéo nhà bếp cắt xúc tu bạch tuộc thành từng miếng nhỏ cho vào đĩa rồi đưa đến trước mặt Nguyện Nguyện dỗ dành: "Nguyện Nguyện chắc đói rồi phải không? Đừng buồn nữa, không sao đâu, ăn chút gì trước đã nhé?"

Nguyện Nguyện vẫn úp mặt vào lòng Bạch Thanh Niên không chịu ra, chỉ chừa lại cho Cố Tà Phong một tấm lưng miệng vẫn thút thít khóc.

Cậu nhóc rất ít khi khóc. Trong ấn tượng của hai người lớn, đây dường như là lần đầu tiên bé khóc đau lòng đến vậy. Nguyện Nguyện vừa khóc, không khí trong nhà như chùng xuống, cả hai đều xót con vô cùng.

"Anh Hành Hành chắc chắn không cố ý mắng con đâu, đừng buồn nữa nhé."

Hai người lớn thay nhau dỗ dành. Cố Tà Phong dùng đồ ăn ngon dụ dỗ không được, Bạch Thanh Niên liền ôm bé dịu dàng an ủi: "Mai mình sang thăm anh Hành Hành, làm hòa với anh, được không con?"

Nguyện Nguyện lập tức lắc đầu quầy quậy trong lòng Bạch Thanh Niên. Bé không muốn đâu, người anh hay lật mặt lại còn mắng bé đáng sợ như thế, bé không thèm chơi với anh nữa.

Giọng bé nghẹn ngào: "...Nguyện, Nguyện Nguyện, cũng... cũng... không, không chơi..."

Hu hu hu, tại sao mình không biết nói, tại sao ngay cả bốn chữ "không thèm chơi nữa" cũng không thể nói ra cho trôi chảy.

Nỗi buồn nhân lên gấp bội, bé Nguyện Nguyện càng khóc to hơn.

"Thôi nào, thôi nào, nín đi, nín đi, Nguyện Nguyện ngoan, Nguyện Nguyện là bé ngoan, bé ngoan bị ấm ức rồi, nín đi, nín đi."

Dỗ dành một lúc lâu mà vẫn không thấy khá hơn, bé vẫn cứ "oa oa" khóc, nhưng giọng lại rất trong trẻo, khác hẳn với tiếng khóc của những đứa trẻ khác. Không hề chói tai, ồn ào ngược lại còn có chút dễ nghe.

Một lát sau, Chung An Gia sang gõ cửa gọi Bạch Thanh Niên ra ngoài.

Bạch Thanh Niên đành giao Nguyện Nguyện lại cho Cố Tà Phong.

Khóc một trận no nê, miệng bé Nguyện Nguyện có hơi khô. Mãi đến khi Cố Tà Phong đưa cốc nước đến trước mặt, bé mới ngưng khóc, tu ừng ực.

Hơi thở vẫn còn hổn hển, uống nước cũng nấc lên từng tiếng, hàng mi dài cong vút ướt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe trông đáng thương vô cùng.

"Nguyện Nguyện ăn chút gì nhé?" Cố Tà Phong thử đút cho bé, "Nhìn con bạch tuộc to này, hư quá, bắt nạt Nguyện Nguyện của chúng ta, ăn nó đi!"

Bé Nguyện Nguyện lúc nãy còn không thèm nhìn con bạch tuộc, giờ lại bị lời của Cố Tà Phong thuyết phục.

Đúng vậy, con bạch tuộc hư hỏng này, phải bị mình ăn hết!

Ăn sạch sành sanh!

Nguyện Nguyện cuối cùng cũng chịu mở miệng, ăn miếng thịt xúc tu bạch tuộc Cố Tà Phong đút.

Lửa vừa tới, thịt bạch tuộc không bị dai cũng không bị bở, vừa đủ độ giòn ăn vào khá ngon.

Cố Tà Phong đút cho mấy miếng, bé Nguyện Nguyện đều ngoan ngoãn ăn hết.

Dù vẫn còn sụt sịt, ăn một miếng lại khóc một tiếng, nhưng khi Cố Tà Phong hỏi có ngon không, Nguyện Nguyện vẫn rất thành thật, mếu máo đáp: "...Ngon, ngon ạ."

Cố Tà Phong bị bé chọc cười, cũng không biết bé con này lớn lên thế nào mà lại đáng yêu đến vậy.

Bạch Thanh Niên ra ngoài nói chuyện với Chung An Gia khá lâu, lúc anh quay vào, Nguyện Nguyện đã được cho ăn no. Cảm giác no căng bụng mang lại cho bé một niềm hạnh phúc to lớn, bé nín khóc, không còn khóc nữa.

Nhưng sắc mặt của Bạch Thanh Niên lại không được thoải mái cho lắm.

Cố Tà Phong thấy vậy liền tò mò hỏi: "Sao thế, anh ta gọi em ra nói gì vậy?"


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play