Chỉ là một đứa trẻ bi bô linh tinh, nhưng mẹ Bạch nghe thấy lòng lại bất giác mềm đi, cơn tức giận khi nãy dường như tan biến, tâm trạng đang dần bình ổn trở lại.
Họ không biết, đây chính là điều kỳ diệu của chú vẹt thần kỳ.
Bé Nguyện Nguyện sinh ra đã có khả năng khiến người đến gần cảm thấy vui vẻ.
Giọng nói của bé có thể làm người ta bình tâm, giọng hát càng chữa lành lòng người. Vì vậy, trước đây Bạch Thanh Niên chỉ cần nghe bé "ba ba" liền thấy lòng dễ chịu, còn ở bệnh viện, bé cũng nhờ vậy mà khiến cô bé đang khóc phải bật cười.
Bé chính là một tiểu thiên thần mang lại niềm vui cho mọi sinh vật.
Nguyện Nguyện không biết mẹ Bạch là ai, nhưng ngửi thấy trên người bà có mùi hương giống với Bạch Thanh Niên.
Chú vẹt thông minh nghĩ đây hẳn là người nhà của Bạch Thanh Niên người nhà của ba nhỏ cũng là người nhà của mình, bé vẹt không sợ mẹ Bạch, bé mong nhận được sự yêu mến của tất cả mọi người.
Vì vậy, Nguyện Nguyện cảm thấy mình cần phải biểu diễn tài năng một chút, dù sao đây cũng là bài học bắt buộc của các em bé loài người để lấy lòng người lớn.
Nhưng nên biểu diễn gì đây? Là một chú vẹt, bé có thể biểu diễn rất nhiều thứ, nhưng là một em bé loài người thì dường như chẳng có gì để biểu diễn cả.
Nguyện Nguyện gãi gãi trán, nhìn mẹ Bạch, đột nhiên múa một điệu hoa tay, đây là động tác mới mà bé học được ngày hôm qua. Sau đó, thuận theo thế tay đó, bé đặt hai tay dưới cằm, nở một nụ cười, có lẽ là muốn tặng cho mẹ Bạch một bông hoa mang thương hiệu Nguyện Nguyện.
Không ai ngờ bé Nguyện Nguyện lại đột nhiên múa một điệu hoa tay, múa xong còn làm thành hình bông hoa, cười rạng rỡ.
Ai nhìn thấy cũng sẽ phải mềm lòng trước một đứa trẻ đáng yêu như vậy. Ánh mắt Bạch Thanh Niên dừng lại trên người bé, không nhịn được mà mỉm cười nhưng nghĩ đến mẹ còn ở đây, anh lại vội vàng thu lại nụ cười, sợ mẹ không vui.
Tuy nhiên, trẻ con vốn là sinh vật không theo lẽ thường, mọi người cũng không quá ngạc nhiên.
Còn mẹ Bạch, nhìn Nguyện Nguyện cười với mình, bà bỗng dưng hết giận.
Dù bà thấy có gì đó kỳ lạ, rõ ràng lúc nãy còn đang bốc hỏa nhưng nhìn thấy Nguyện Nguyện, bà lại không sao tức giận nổi, cơn giận trong lồng ngực đều tan biến hết.
Như vậy không được, mẹ Bạch không muốn để lộ vẻ mặt hòa hoãn trước mặt họ, bà phải thể hiện rõ thái độ của mình, không đồng ý chính là không đồng ý.
Mẹ Bạch quay người: "Tóm lại là mẹ không đồng ý, con cứ mặc kệ bà mẹ này mà làm đi, mẹ về đây."
Bạch Thanh Niên vội đuổi theo: "Mẹ, để con đưa mẹ về."
Cố Tà Phong không đuổi theo cũng không nói nhiều. Mẹ Bạch vốn rất thương Bạch Thanh Niên để anh nói sẽ tốt hơn. Nếu mình mà xen vào, mẹ Bạch chỉ càng phản đối kịch liệt hơn.
Nhìn Bạch Thanh Niên và mẹ đi ra ngoài, bé Nguyện Nguyện không hiểu gì cả.
Bé có thể cảm nhận được tâm trạng của mẹ Bạch không tốt, lẽ nào màn biểu diễn của mình không thể lay động được bà sao?
Bé vẫn đang được Cố Tà Phong bế, trong lòng muốn biết có phải vừa rồi mình làm không tốt không.
"Ba ba!"
Cố Tà Phong cúi đầu nhìn bé: "Sao thế con?"
Nguyện Nguyện không thể nói ra nỗi lo trong lòng, chỉ có thể dùng ngôn ngữ cơ thể phong phú để biểu đạt.
Bé lại múa một điệu hoa tay, rồi dùng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình làm thành một bông hoa, sau đó nghiêng đầu, cẩn thận "ba" một tiếng.
Hệt như đang hỏi, có phải vừa rồi làm vậy không tốt không ạ?
Cố Tà Phong thầm khâm phục mình vì hiểu được ý của bé con ngay từ lần đầu. Những động tác này vừa buồn cười vừa thú vị.
Tâm trạng Cố Tà Phong tốt lên nhiều. Dù nghĩ Nguyện Nguyện không hiểu lời mình nói, anh vẫn xoa đầu bé: "Vừa rồi Nguyện Nguyện biểu diễn rất tốt."
Nguyện Nguyện nghe vậy liền yên tâm.
Thật ra bé thấy mình múa hoa tay khá đẹp, bé chỉ cần xem một lần đã học được rồi mà. Hơn nữa, một chú vẹt đáng yêu như bé, có người nào lại không thích được chứ, đó là chuyện tuyệt đối không thể.
...
Trên đường đưa mẹ về, tâm trạng của mẹ Bạch bình tĩnh hơn nhiều.
Bà rất dịu dàng với Bạch Thanh Niên, cơn giận trong lòng chủ yếu là do nhìn thấy Cố Tà Phong mà bùng lên.
Mẹ Bạch thở dài: "Chuyện nhận con nuôi hai đứa quá hấp tấp rồi, sao có thể tùy tiện nhận nuôi như vậy... Hai đứa bây giờ, haizz, rốt cuộc có phải là do thằng nhóc Cố Tà Phong đó bày ra không?"
Bạch Thanh Niên không dám thừa nhận đây là ý của Cố Tà Phong. Hơn nữa, cách xuất hiện của Nguyện Nguyện quá kỳ lạ, vừa rồi giải thích với mẹ mấy lần bà cũng không tin, bây giờ Bạch Thanh Niên không giải thích nữa, chỉ nói: "...Mẹ, con không còn là trẻ con nữa, con biết mình đang làm gì, mẹ không cần lo cho con đâu ạ."
"Mẹ sao có thể không lo cho con được, con tự nói xem đây là chuyện gì, nhận con nuôi đấy chứ có phải nhặt một con chó con mèo ven đường đâu... Nhà họ Cố là nhà thế nào, họ có thể đồng ý sao? Con đừng lúc nào cũng nghe lời Cố Tà Phong, con làm sao mà đấu lại nó, mẹ sợ con bị nó bán đi mà không biết đấy."
"Không đâu ạ..." Bạch Thanh Niên cười bất đắc dĩ, "Mẹ, mẹ đừng lúc nào cũng nghĩ anh ấy xấu như vậy, anh ấy đối với con rất tốt, chúng con bây giờ rất ổn định."
"Con thật sự định sống với nó cả đời à?"
"Vâng ạ."
"..."
Mẹ Bạch thở dài: "Con đừng chê mẹ lôi thôi, cứ nói mãi những chuyện này. Nhưng nhà họ Cố là nhà thế nào, hai đứa còn trẻ yêu đương thì không sao, nhưng thật sự muốn sống cả đời còn nhận con nuôi, nhà họ Cố chưa chắc chịu nhận, đến lúc đó người chịu ấm ức chẳng phải là con sao!"
Bạch Thanh Niên hiểu mẹ mình, trong lòng bà luôn hướng về anh, sợ Cố Tà Phong sẽ thay lòng, sợ anh ở nhà họ Cố chịu ấm ức.
"Không đâu ạ, Tà Phong anh ấy sẽ xử lý tốt thôi, người nhà họ Cố đối với con rất tốt, không có gì không tốt cả."
"Con chính là quá ngây thơ, lương thiện! Không biết lòng người xấu xa đến mức nào đâu!"
"Con hiểu mà, sao con lại không hiểu được?"
"Nếu con hiểu, lần này đã không bị đình chỉ công tác rồi!"
"..."