Nhưng Bạch Thanh Niên lại không thích con gái. Năm đó mẹ Bạch phải mất một thời gian rất dài mới chấp nhận được sự thật này. Thôi được, không thích thì không thích, vậy thì cũng nên tìm một người hiền lành, nhã nhặn chứ không phải ở bên một kẻ trời đánh như Cố Tà Phong.
Nhà họ Cố là một gia tộc hào môn nổi tiếng trong thành phố, phất lên nhờ bán lẻ đồ nội thất, mười mấy năm trước đã là một doanh nghiệp đa quốc gia có tiếng. Ngày nay, sản nghiệp của họ trải rộng khắp toàn cầu, tài sản dưới trướng nhiều vô kể.
Cố Tà Phong có hai chị gái và một anh trai, hắn là một cậu ấm ngậm thìa vàng chính hiệu, từ nhỏ được nuông chiều, sống trong nhung lụa, nhận được sự cưng chiều hết mực.
Thêm vào đó, Cố Tà Phong quả thật thông minh, ngoại hình lại xuất chúng, điều này tạo nên tính cách kiêu ngạo, tự phụ của hắn.
Lúc Cố Tà Phong theo đuổi Bạch Thanh Niên, anh vẫn còn chưa tốt nghiệp đại học mà Cố Tà Phong khi đó cũng không điềm đạm như bây giờ. Thuở ấy hắn còn trẻ người non dạ, làm việc không nghĩ đến hậu quả. Để theo đuổi được người trong lòng, hắn có thể dùng đủ mọi thủ đoạn khoa trương khiến Bạch Thanh Niên sợ hãi, tránh hắn như tránh tà.
Nhưng sau này vấp ngã nhiều, Cố Tà Phong dần mềm mỏng hơn, cuối cùng dưới sự "dạy dỗ" của Bạch Thanh Niên, hắn học được cách theo đuổi và yêu thương một người đúng đắn.
Nhưng ấn tượng của mẹ Bạch về hắn bao năm vẫn như thuở ban đầu, bà cảm thấy vị thiếu gia này quá tự cao tự đại, không coi ai ra gì. Bạch Thanh Niên ở bên hắn chắc chắn phải chịu ấm ức, vị thiếu gia này nói không chừng sẽ thay lòng đổi dạ.
Thêm vào đó, với tư tưởng của thế hệ trước, môn không đăng hộ không đối thì làm sao có thể hạnh phúc được. Nhà họ Cố là hang rồng miệng cọp, Bạch Thanh Niên chỉ là một chú thỏ trắng, nếu đến nhà họ Cố thì sẽ chịu thiệt thòi.
Mẹ Bạch không nỡ để con trai chịu ấm ức, nhưng cũng không can thiệp vào lựa chọn của anh, chỉ mong một ngày nào đó anh có thể nhìn rõ bộ mặt thật của Cố Tà Phong.
Nhiều năm trôi qua, tên nhóc Cố Tà Phong này "diễn" khá giỏi, hai người vẫn sống yên ổn bên nhau. Bây giờ giống như những cặp vợ chồng bình thường, lại còn đi nhận nuôi một đứa trẻ.
Mẹ Bạch cảm thấy huyết áp của mình đang tăng vọt.
Chắc chắn là ý của Cố Tà Phong. Để trói buộc cậu con trai ngoan của bà, tên trời đánh này lại dùng đến chiêu này.
Mẹ Bạch không thể bình tĩnh nổi: "Tóm lại mẹ không đồng ý hai đứa nhận nuôi con! Ai là người bày ra trò này!"
Bạch Thanh Niên cố gắng xoa dịu bầu không khí: "...Bây giờ cũng chưa quyết định đâu ạ, chúng con chỉ đón bé về ở một thời gian, có lẽ vài ngày nữa sẽ trả về thôi."
"Con đừng có lấy mấy lời đó ra mà lừa mẹ, có phải chó mèo đâu mà nuôi một thời gian rồi trả về." Mẹ Bạch càng nghĩ càng tức, "Đứa bé đâu, đứa bé mà hai đứa nhận nuôi đâu, mang trả về ngay, trả về ngay lập tức!"
...
Tiếng ồn ào dưới lầu đánh thức bé Nguyện Nguyện đang ngủ một mình trong phòng.
Trong giấc ngủ say, bé loáng thoáng nghe thấy giọng nói của người lạ, mang theo sự tức giận gay gắt, trái tim bé nhỏ giật thót rồi bé mở mắt ra.
Dù chỉ ngủ một lúc, nhưng Nguyện Nguyện ngủ rất say, cả người ấm sực. Khoảnh khắc chui ra khỏi chăn, bé cảm thấy hơi lạnh.
Tiếng động dưới lầu lúc có lúc không, bây giờ gần như không nghe thấy nữa. Nhưng bé Nguyện Nguyện sợ có kẻ xấu vào nhà, như vậy sao được, bé phải nhanh chóng xuống dưới để bảo vệ hai ba của mình.
Đạp đôi chân ngắn mũm mĩm xuống khỏi giường, bé Nguyện Nguyện nhanh chóng đi về phía trước vài bước rồi dừng lại. Không được, vẫn hơi lạnh thế là bé lại quay lại, kéo chiếc chăn trên giường xuống khoác lên người rồi đi.
Tay nắm cửa ở vị trí cao, bé Nguyện Nguyện chưa với tới.
Nhưng không sao, bé là một chú vẹt thần kỳ biết phép thuật.
Bây giờ chỉ có một mình bé trong phòng, thân phận sẽ không bị bại lộ, bé Nguyện Nguyện liền hiện ra đôi cánh của mình màu hồng xinh đẹp, bộ lông mượt mà, vừa nhìn đã biết là một chú vẹt yêu sạch sẽ, khỏe mạnh và hoạt bát.
Bé Nguyện Nguyện vỗ cánh định bay lên, nhưng thử hai lần đều thất bại.
Bé không thể tin được, tại sao lại thế này? Lẽ nào sau khi biến thành em bé loài người, bé đã mập lên rồi sao, mập đến nỗi bay cũng không nổi nữa?
Suy sụp tại chỗ ba giây, bé Nguyện Nguyện mới nhìn thấy, chiếc chăn vẫn còn trên người, đè lên cánh thì dĩ nhiên không bay được rồi.
Quả nhiên, sau khi bỏ chiếc chăn ra, bé vẹt lập tức có thể bay cao.
Bay lên mở cửa rồi đáp xuống đất, bé lại vội vàng khoác chiếc chăn lên người, một nửa kéo lê trên mặt đất, bước ra khỏi phòng.
Bé không gây ra tiếng động lớn, người lớn dưới lầu không để ý cửa phòng đã mở. Mãi đến khi bé đi đến đầu cầu thang, đang loay hoay tìm cách đi xuống, người lớn mới nhìn thấy.
Một giây trước, Bạch Thanh Niên còn đang nói với mẹ mình: "Nguyện Nguyện rất đáng yêu và ngoan ngoãn, con nghĩ mẹ sẽ thích bé thôi."
Mẹ Bạch trong lòng ngoài miệng đều không công nhận, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ thôi mà, bà có phải chưa từng thấy trẻ con đâu, đáng yêu mấy thì có thể đáng yêu đến đâu chứ. Dù có đáng yêu đến tận trời xanh cũng là con nhà người ta, không liên quan gì đến Bạch Thanh Niên, tóm lại Bạch Thanh Niên không được nhận nuôi.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy Nguyện Nguyện, ánh mắt mẹ Bạch vẫn lóe lên sự kinh ngạc.
Đứa trẻ này quả thật rất đáng yêu, nói là đứa trẻ đáng yêu nhất mà bà từng gặp trong đời cũng không ngoa.
Trắng hồng, nhỏ nhắn, mắt rất to, hai má phúng phính như một trái đào.
Nhưng mẹ Bạch không nhìn lâu, bà lập tức thu lại ánh mắt.
Bà nào đâu không mong Bạch Thanh Niên có con của riêng mình. Ở tuổi này, bà chỉ mong được bế cháu. Bình thường ra ngoài thấy con nhà người ta, bà còn không nhịn được mà đến trêu đùa. Nhưng bà tuyệt đối không thể nhân nhượng trong chuyện nhận con nuôi, đứa trẻ có đáng yêu đến đâu, bà cũng quyết không lùi bước trong chuyện này.
Lúc xuống lầu, bé Nguyện Nguyện không thể bay được nữa, chỉ có thể giống như một đứa trẻ loài người thực thụ, dùng đôi chân của mình để đi xuống.
Chiếc chăn bị vứt lại, bé vịn hai tay vào lan can bên cạnh, xoay người, thò một chân ra dò đường trước, sau khi đặt chân vững vàng rồi mới đặt chân kia xuống.
Đi xuống một bậc thang thành công, bé vui đến mức cảm thấy mình là chú vẹt dũng cảm nhất thế giới.
Đang lúc tự đắc trong lòng thì bé được Cố Tà Phong bế lên.
Thời điểm bé xuất hiện không được tốt cho lắm, mẹ Bạch vẫn đang nổi giận.
Lúc này mà bế bé về phòng giấu đi khác nào chọc giận mẹ Bạch thêm, nhưng đưa ra trước mặt bà chỉ khiến bà thêm tức. Đằng nào cũng tức, Cố Tà Phong suy nghĩ vài giây rồi dứt khoát bế đứa trẻ xuống. Ít nhất trước mặt trẻ con, mẹ Bạch sẽ không nói những lời quá khó nghe.
Thế là bé Nguyện Nguyện bị đưa đến trước mặt mẹ Bạch.
Nhìn gần, cậu nhóc còn đáng yêu hơn. Thấy mẹ Bạch không sợ, bé chớp chớp đôi mắt to long lanh, tò mò nhìn bà không chớp mắt.
Sau khi Nguyện Nguyện đến, sắc mặt mẹ Bạch khá hơn một chút. Bà không muốn nổi nóng với một đứa trẻ vô tội. Nguyện Nguyện nhìn bà chằm chằm, bà cũng nhìn lại cậu bé.
Cứ như vậy qua vài giây, Nguyện Nguyện cất tiếng: "Ba! Ba chíp!"