Bạch Thanh Niên nói: "Anh cứ lo việc của anh đi, em sẽ đưa Nguyện Nguyện đi chơi."
Bé Nguyện Nguyện tuy có thể nghe hiểu người lớn nói, nhưng ý nghĩa của câu nói thì chưa chắc đã hiểu. Ví dụ như "công viên giải trí", bé có thể nghe rõ âm của mấy từ này, nhưng đó là cái gì, đến đó làm gì thì bé lại không biết.
Hễ Bạch Thanh Niên gọi tên mình là bé biết ngay. Đang gắp miếng sườn xào chua ngọt định cho vào miệng, nghe Bạch Thanh Niên gọi, bé bỏ luôn cả miếng sườn thả tay cho nó rơi lại vào bát, vui vẻ đáp: "Ba! Chíp!"
Bé muốn nói "đi", nhưng không phát âm được, âm "chíp" lại thuận miệng hơn nhiều nên buột miệng nói ra.
"Chíp" xong, bé lại lập tức gắp miếng sườn. Cậu nhóc ham ăn này rất tích cực và thông minh trong việc ăn uống, biết phải thổi phù phù trước khi cho vào miệng nếu không sẽ bị bỏng.
Cố Tà Phong nói: "Cùng đi đi, anh rảnh mà."
Cố Tà Phong khăng khăng mình rảnh, Bạch Thanh Niên cũng không thể từ chối mãi được đành đồng ý.
Ăn no xong, Nguyện Nguyện buồn ngủ muốn đi ngủ trưa, Bạch Thanh Niên dắt bé về phòng.
Giữa tháng mười, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, Bạch Thanh Niên sợ bé bị cảm nên đắp cho bé một chiếc chăn lông mỏng.
Bé Nguyện Nguyện ngủ rất say, chỉ có lúc vừa nằm xuống tư thế ngủ còn nghiêm chỉnh, sau đó bắt đầu xoay như quẩy, chăn rất nhanh bị đạp tung ra.
Cố Tà Phong cũng vào phòng xem bé, thấy cậu nhóc vắt chân lên tận đầu, còn xoay thế nào cũng không về lại được, liền cười nói: "Ghê thật, phải gửi nó đến Thiếu Lâm Tự thôi, thân thủ này không thể lãng phí được."
Bạch Thanh Niên nhỏ giọng hỏi anh: "Sao anh còn chưa đi?"
"…Đuổi anh đi rồi à?"
Hai người ra khỏi phòng, không muốn làm ồn đến Nguyện Nguyện.
"Hôm nay đi bệnh viện khám kết quả thế nào?"
"Tạm thời chưa thấy gì, có lẽ phát triển chậm hơn một chút, phải theo dõi thêm."
"Anh thấy Nguyện Nguyện rất thông minh, chắc không có vấn đề lớn đâu. Mấy hôm nay học nói cũng biết thêm nhiều từ mới rồi."
Nghĩ đến "tiểu đẩu đẩu", cả hai bất giác cùng bật cười.
Nói cho cùng cũng chẳng phải con ruột của ai, nuôi ở nhà mới được mấy ngày, thế mà cậu nhóc này lại có bản lĩnh khiến lòng người ta mềm nhũn ra.
"Mấy tháng nay anh rất bận mà, sao trưa nay lại về nhà?"
"Bận mấy cũng phải về chứ, là anh khăng khăng tạm thời nhận nuôi thằng bé, không thể để một mình em trông coi được."
"Nguyện Nguyện rất ngoan, trông nó không có mệt." Bạch Thanh Niên nói, "Nhưng chuyện nhận nuôi... em vẫn thấy không ổn lắm. Thằng bé đáng yêu thật, nhưng ba mẹ em chắc chắn sẽ không đồng ý, lỡ đâu lại thành dại, họ sẽ càng ghét anh hơn."
"Kể cả không có chuyện này, họ cũng chẳng thích anh." Cố Tà Phong thở dài, "Haizz, em nói xem, chồng em vừa đẹp trai vừa có tiền, sao trong mắt ba mẹ em lại không ra gì thế nhỉ?"
"Còn không phải do anh tự gây nghiệp à." Bạch Thanh Niên không nói thêm nữa, "Thôi, anh mau đi làm đi."
"Hôn một cái."
Cố Tà Phong cao hơn Bạch Thanh Niên một cái đầu, đưa tay kéo anh vào lòng. Nhưng nụ hôn còn chưa kịp đặt xuống, tiếng chuông cửa dồn dập bỗng vang lên.
Cố Tà Phong cau mày, không muốn để ý định tiếp tục hôn nhưng Bạch Thanh Niên đã đẩy hắn ra, đi tới mở cửa.
Kết quả sợ cái gì thì cái đó đến. Vừa mới nói ba mẹ sẽ không đồng ý, Bạch Thanh Niên mở cửa đã thấy mẹ mình đứng ngay trước mặt.
Bạch Thanh Niên kinh ngạc: “...Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Bạch Thanh Niên và Cố Tà Phong qua lại được vài năm, nhưng gia đình hai bên đều không mấy ủng hộ chuyện của họ.
Bên nhà họ Cố còn đỡ, đối với Bạch Thanh Niên luôn chu đáo, lịch sự. Bên phản đối kịch liệt là nhà họ Bạch.
Mẹ Bạch không thích Cố Tà Phong, nhìn hắn đâu cũng không vừa mắt. Trong mắt bà, Cố Tà Phong đến thở thôi cũng sai.
Sáng nay, Bạch Thanh Niên đưa con đi bệnh viện không may bị người quen của mẹ Bạch nhìn thấy. Biết chuyện, mẹ Bạch nghĩ đi nghĩ lại thấy không ổn, sợ hai người thật sự đi nhận nuôi một đứa trẻ nên không gọi điện mà đến thẳng nhà.
Vốn định nói chuyện riêng với Bạch Thanh Niên, không ngờ Cố Tà Phong cũng ở đây. Vừa thấy Cố Tà Phong, mặt mẹ Bạch liền sa sầm, hai chữ "khó chịu" viết rõ trên mặt.
Giọng mẹ Bạch không mấy thiện cảm: "Sao, tôi làm mẹ đến thăm con cũng không được à?"
"Dĩ nhiên là không phải, mẹ mau vào nhà đi ạ."
Mẹ Bạch bước vào nhà, chỉ cần nhìn phòng khách đã thấy không ít đồ dùng của trẻ con, trên sofa còn vương vãi hai bộ quần áo trẻ em. Cơn giận dồn nén suốt dọc đường bùng nổ: "Đây là cái gì? Hai đứa thật sự lén lút nhận nuôi con rồi à?"
Bạch Thanh Niên không biết trả lời thế nào. Họ chưa định nói với ba mẹ nhanh như vậy, chính họ cũng đang trong giai đoạn chấp nhận. Hơn nữa, phản ứng của mẹ Bạch sẽ thế nào, Bạch Thanh Niên biết rõ, ít nhất phải chuẩn bị tinh thần trước.
Ai ngờ mẹ Bạch lại đột ngột xông đến, Bạch Thanh Niên không muốn nói dối nhưng lại sợ nếu thừa nhận ngay sẽ càng khiến mẹ giận hơn.
"Cái này..."
Cố Tà Phong đỡ lời: "Dì ơi, chúng con không lén lút nhận nuôi, chúng con rất nghiêm túc."
Thành công đổ thêm dầu vào lửa.
Mẹ Bạch quả nhiên càng giận hơn: "Giấu giếm cha mẹ mang về nhà còn gọi là nghiêm túc? Hai đứa nghiêm túc như thế đấy à?"
Lý do mẹ Bạch ghét Cố Tà Phong rất đơn giản, đầu tiên vì anh "dụ dỗ" mất cậu con trai ngoan của bà.
Bạch Thanh Niên từ nhỏ đã xuất sắc, tính cách hiền lành, dịu dàng, học hành luôn đứng đầu. Tuy không phải gia đình giàu sang phú quý, nhưng anh là bảo bối trong lòng bà và ba Bạch, từ nhỏ được nâng niu như trứng mỏng, chưa từng phải chịu chút khổ cực nào.
Sau khi tốt nghiệp trường Y với thành tích xuất sắc, Bạch Thanh Niên thuận lợi vào làm tại bệnh viện lớn nhất thành phố. Trong thời gian thực tập, anh theo một vị chủ nhiệm giỏi, thầy nghiêm mới có trò hay, tuổi còn trẻ mà tay nghề đã vượt trội rất được lãnh đạo bệnh viện coi trọng, tiền đồ rộng mở.
Trong mắt mẹ Bạch, Bạch Thanh Niên nên đi một con đường khác. Kết giao với một cô gái xuất sắc như vậy, kết hôn sinh con, sống một cuộc đời hạnh phúc, viên mãn.