Vừa về đến nhà, Bạch Thanh Niên đã đặt sẵn bữa trưa. Anh dỗ dành bé Nguyện Nguyện: "Cơm trưa sắp có rồi, Nguyện Nguyện đợi một chút nữa thôi được không con?"

Đối với Nguyện Nguyện, đương nhiên không có gì không được cả, chỉ cần có đồ ăn là tốt lắm rồi.

Bé ngồi trên sofa, cười toe toét với Bạch Thanh Niên: "Ba!"

Bé thật sự mong mình có thể nhanh chóng học được tiếng người. Thật ra hầu hết những gì người lớn nói bé đều hiểu, nếu biết nói, bé đã có thể đáp lại.

Đợi khi bé biết nói, việc đầu tiên bé làm chính là bắt Bạch Thanh Niên và Cố Tà Phong phải nhận nuôi bé ngay lập tức. Một bé cưng đáng yêu thế này tự tìm đến tận cửa, sao họ lại có thể nghĩ đến chuyện không cần bé được cơ chứ.

Bé vẹt không thể nào hiểu được suy nghĩ của con người. Lúc mới chào đời, bé là chú vẹt xinh đẹp và được yêu thích nhất trong cộng đồng chíp chíp. Khi đến đây, bé cảm nhận được hai bố rất thích mình.

Vậy mà khi biến thành em bé loài người, bé lại không được yêu thích bằng lúc còn là vẹt. Rốt cuộc loài người nghĩ gì vậy nhỉ, đúng là một sinh vật kỳ lạ.

Bữa trưa vẫn chưa đến, một lớn một nhỏ ngồi chờ.

Bạch Thanh Niên không có kinh nghiệm chăm trẻ, chẳng biết nên chơi cùng Nguyện Nguyện thế nào. Nhưng bé Nguyện Nguyện rất ngoan, bé ngồi cạnh anh tự giác lấy bảng chữ cái thông minh ra học nhận biết các con vật.

Mấy hôm trước bé chưa biết đọc, dạy gì cuối cùng cũng thành "a ba a ba". Hai hôm rồi khá hơn nhiều, biểu hiện của hôm nay lại càng tiến bộ vượt bậc.

Bạch Thanh Niên ngồi bên cạnh, tiện tay cầm một quyển sách lên đọc nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bé Nguyện Nguyện.

Dù anh vẫn chưa thật sự sẵn sàng nhận nuôi đứa trẻ này, nhưng bé Nguyện Nguyện vừa ngoan vừa đáng yêu, lại ngọt ngào như một trái đào đúng là khiến người ta khó mà dời mắt.

Bé Nguyện Nguyện không biết Bạch Thanh Niên đang chú ý đến mình, bé vẫn chăm chú học tiếng người.

Ngón tay bé nhấn vào hình chú chó, một giọng nữ máy móc vang lên “tiểu cẩu” (chó con), bé Nguyện Nguyện đọc theo, nhưng phát âm lại thành "tiểu đẩu".

Bé không biết mình đọc sai, cứ ngỡ mình đã đọc được thì chắc chắn là đúng rồi.

Bạch Thanh Niên không nhịn được mà bật cười. Bé Nguyện Nguyện nghe thấy lại càng hăng hái hơn, đọc liền ba lần: tiểu đẩu, tiểu đẩu, tiểu đẩu.

Đáng yêu quá đi mất.

Bạch Thanh Niên gặp không ít trẻ con, nhưng dường như không phải đứa trẻ nào cũng đáng yêu được như vậy. Nghe giọng nói non nớt của cậu nhóc gọi "chó con" thành "tiểu đẩu", tâm trạng anh bỗng dưng tốt lên một cách khó hiểu.

Khoảng hai mươi phút sau, bữa trưa được giao tới và người đi cùng có cả Cố Tà Phong.

Đây là chuyện hiếm thấy, ít nhất đã rất lâu rồi Bạch Thanh Niên không ăn trưa cùng Cố Tà Phong.

Chắc là do trong nhà có thêm một đứa trẻ, Bạch Thanh Niên trêu hắn: "Tổng giám đốc Cố bận trăm công nghìn việc, sao trưa nay lại có thời gian về nhà vậy?"

Cố Tà Phong cười cười, một tay ôm bổng anh lên đi vào trong: "Về ăn trưa với em còn không tốt sao?"

"Anh bỏ em ra, đừng có nháo nữa." Anh hạ giọng, "Nhà còn có trẻ con, anh có thể nghiêm túc một chút được không?"

Bé Nguyện Nguyện không biết hai bố đang làm gì. Thấy Cố Tà Phong về, thật ra bé rất muốn chạy đến đòi ôm nhưng lại không dám.

Cố Tà Phong không có thân thiện như Bạch Thanh Niên. Hồi còn là vẹt, cũng là Bạch Thanh Niên chăm sóc bé nhiều hơn.

Bé Nguyện Nguyện ngồi yên trên sofa, giả vờ như rất bình tĩnh, nhưng đôi chân nhỏ không ngừng đung đưa và ánh mắt mong chờ đã bán đứng suy nghĩ trong lòng bé.

Hệt như đang nói: Con cũng muốn được ôm, mau đến ôm con đi.

Cố Tà Phong thấy ánh mắt của cậu nhóc, liền đi tới bế bổng bé lên, tung cao một cái rồi đỡ lấy.

Bé Nguyện Nguyện vui đến mức bật cười thành tiếng, ôm lấy Cố Tà Phong: "Baba!"

Đáng lẽ đây là một khung cảnh ấm áp, nhưng Bạch Thanh Niên nhìn thấy trong lòng có chút phức tạp.

Người đề nghị tạm thời nhận nuôi Nguyện Nguyện là Cố Tà Phong, nhưng lý do là gì, dù hắn không nói, Bạch Thanh Niên cũng hiểu. Nhìn vẻ ngây thơ, trong sáng của Nguyện Nguyện, Bạch Thanh Niên luôn cảm thấy có lỗi với đứa trẻ này.

Cố Tà Phong bế Nguyện Nguyện, nhìn thấy bảng chữ cái trên sofa liền hỏi: "Hôm nay Nguyện Nguyện học được gì rồi?"

Nguyện Nguyện vui vẻ trả lời: "...Đẩu, tiểu đẩu đẩu!"

Cố Tà Phong ngẩn ra: "Tiểu đẩu đẩu?"

Nguyện Nguyện gật đầu thật mạnh: "Dạ! Tiểu đẩu đẩu!"

Cố Tà Phong liếc nhìn bảng chữ cái, là hình con vật nhưng "tiểu đẩu đẩu" là sinh vật gì, hắn chưa từng nghe qua.

Hắn nhìn sang Bạch Thanh Niên, Bạch Thanh Niên liền dùng khẩu hình miệng nói cho hắn biết: chó con.

Cố Tà Phong chợt hiểu ra, lại thấy buồn cười quá đỗi. Hắn tưởng Nguyện Nguyện phát minh ra sinh vật mới nào, hóa ra là "chó con".

"Vậy à, học được tiểu đẩu đẩu à."

"Dạ!"

"Được rồi, chúng ta ăn trưa thôi."

"Dạ!"

Cả Bạch Thanh Niên và Cố Tà Phong đều không có kinh nghiệm nuôi con, chẳng biết cần những gì. Một vài thứ họ mua đi mua lại mấy lần, thành ra bây giờ chỉ riêng đũa tập ăn của Nguyện Nguyện đã có tới năm đôi. Mỗi bữa ăn, bé chọn đũa cứ như hoàng đế lật thẻ bài, thích đôi nào thì dùng đôi đó.

Trước đây nhà họ không có bảo mẫu, cả hai đều bận rộn công việc, ít khi ăn cơm ở nhà, ngày thường chỉ cần dịch vụ giúp việc của khu dân cư đến dọn dẹp là đủ.

Tuy chỉ tạm thời nhận nuôi Nguyện Nguyện, sau này nếu ba mẹ bé xuất hiện, họ chắc chắn sẽ trả lại nhưng hiện tại sống cùng nhau, hai người lớn đang nghiêm túc cân nhắc việc thuê một bảo mẫu để chăm lo sinh hoạt hằng ngày cho bé.

Đương nhiên, may mà Nguyện Nguyện là một em bé rất ngoan. Dù được hai người lớn chưa hề có kinh nghiệm nuôi dạy chăm sóc, họ cũng không cảm thấy luống cuống tay chân, ngược lại còn thường xuyên được bé xoa dịu.

Trong bữa ăn, Cố Tà Phong hỏi: "Mai nghỉ rồi, hay mình đi công viên giải trí chơi đi?"

Hắn không nhớ hai người bao lâu rồi không đi hẹn hò. Nghe Cố Tà Phong hỏi có muốn đi công viên giải trí không, Bạch Thanh Niên tưởng anh đang nói đùa: "Mai anh rảnh à?"

"Người ta phải nghỉ ngơi chứ."

Không nói rảnh, xem ra là tranh thủ thời gian.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play