Phản ứng của họ, dĩ nhiên là một phen hú vía.
Đây là đường cao tốc, xe chạy tuy êm nhưng tốc độ rất nhanh, trẻ con ngồi ghế an toàn vẫn là hơn cả. May mà xe vừa vào đến trạm dừng chân, Cố Tà Phong vội tấp vào lề cùng Bạch Thanh Niên kiểm tra xem ghế có hỏng không.
Bạch Thanh Niên xem đi xem lại: "Lạ thật, không hỏng. Khóa đang yên đang lành sao tuột được nhỉ? Trước khi đi em kiểm tra mấy lần rồi."
Lần đầu nuôi con lại đưa con đi chơi xa, cả hai đều cẩn thận từng li từng tí, không thể có chuyện sơ suất thế này được. Hơn nữa, ghế an toàn hãng này nổi tiếng chất lượng chưa từng nghe ai phàn nàn chuyện tương tự.
Lạ thật đấy.
Lúc này, Nguyện Nguyện úp mặt vào vai Cố Tà Phong giả vờ vô tội. Không có phép thuật gì đâu nhé, là cái khóa tự tuột đấy.
Trong không khí chợt thoảng qua mùi thức ăn thơm nức. Nguyện Nguyện hít hít mũi, ngó nghiêng xung quanh rồi dừng mắt ở quầy Oden cách đó không xa.
Bé chìa tay: "Ba ba! Muốn ăn! Muốn ăn!"
Thơm tức là ngon, bé vẹt con muốn ăn.
Cố Tà Phong làm sao từ chối được một em bé đáng yêu thế này: "Được được được, đi mua, đi ăn."
Bạch Thanh Niên đi cùng. Nguyện Nguyện gục trên vai Cố Tà Phong, giấu đi nửa khuôn mặt tủm tỉm cười với anh, đôi mắt cong tít lại long lanh.
Lòng Bạch Thanh Niên dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cậu nhóc về nhà chưa bao lâu mà họ đã quen dần với cuộc sống này, chẳng thấy có gì gượng gạo. Dường như họ vốn là một gia đình và đây chính là con của họ.
Bạch Thanh Niên chọc vào má bánh bao mềm mại của bé: “Đồ ham ăn.”
Cạnh quầy Oden có chỗ ngồi nghỉ. Bé Nguyện Nguyện được ba Cố bế, tay chỉ cái này, chọn cái kia, sau đó ôm một cốc Oden đầy ắp ngồi xuống.
Bé chọn hơi nhiều, chắc chắn không thể ăn hết. Phần thừa đương nhiên hai người ba phải giải quyết.
Lúc chọn đồ, Bạch Thanh Niên đứng bên cạnh định ngăn cản nhưng Cố Tà Phong không nghe. Giờ anh mới nói: "Đã bảo đừng mua nhiều thế, làm sao ăn hết được."
Cố Tà Phong dĩ nhiên biết là nhiều. Nhưng khi bé cưng gục trong lòng, giọng non nớt gọi "ba ba", chỉ trỏ đủ thứ, cái gì cũng muốn, hắn không tài nào từ chối nổi. Nếu như bé cưng muốn cả cái quầy Oden, có lẽ hắn cũng sẵn lòng mua cho.
Giờ đã tỉnh táo hơn, hắn đáp: "Nguyện Nguyện ăn không hết thì anh ăn."
"Anh ăn nhiều rồi lát ngồi xe không khó chịu à?"
Hai người đang nói chuyện thì bé con im lặng ăn lia lịa. Bé nghe hiểu cả rồi. Hai ba lo bé ăn không hết nên định ăn giúp. Không được, bé ăn hết được mà, mấy thứ này phải tự mình cho vào bụng.
Đây là lần đầu bé ăn Oden, đồ còn hơi nóng nên không mấy thân thiện với chiếc lưỡi chim nhỏ. Nhưng tiết trời se lạnh, ăn chút đồ nóng làm người ấm lên, bé con khá thích cảm giác này. Bé cũng mê cá viên, thịt viên, ăn hết viên này đến viên khác.
Đến khi Bạch Thanh Niên cúi xuống nhìn kỹ, Nguyện Nguyện đã chén xong hai xiên chả cá tempura và hai xiên chả cá chikuwa. Với một đứa trẻ hơn ba tuổi, sức ăn này là quá khủng. Đặc biệt là khi bé cầm tới xiên cá viên thứ năm và cắn mất một viên to.
Bạch Thanh Niên vội gạt những thứ trước mặt bé ra, không thể tin nổi nhìn con: "...Nguyện Nguyện, sao con ăn nhiều thế?"
Cố Tà Phong cũng hoảng, định lấy xiên cá viên khỏi tay bé. Một đứa trẻ nhỏ thế này sao có thể ăn liền một lúc nhiều như vậy.
Nhưng Nguyện Nguyện vẻ mặt vô cùng khó hiểu ôm khư khư xiên cá, không cho Cố Tà Phong chạm vào. Sao lại không cho bé ăn nữa? Bé còn chưa no mà.
Bé vội vàng nuốt vội miếng trong miệng, rồi nhét nốt hai viên cá còn lại vào. Bé nhét vội đến nỗi hai má phồng lên như một chú chuột hamster. Hai người lớn bất lực, không lẽ lại thò tay vào miệng con để móc ra.
Bạch Thanh Niên đành dỗ: "Nguyện Nguyện ngoan, nhè ra đi con, to quá mau nhè ra đi."
Trẻ con ăn miếng to rất dễ bị hóc, nguy hiểm vô cùng.
Nhưng Nguyện Nguyện nhất quyết không hợp tác. Bé ba chân bốn cẳng nhai nát hai viên cá viên to rồi nuốt ực một cái, trông không hề hấn gì. Bạch Thanh Niên nhìn mà ngây người, một cậu nhóc nhỏ xíu thế này mà ăn uống lại "hổ báo" đến vậy.
Ăn xong bé còn thấy chưa đủ. Bé đứng hẳn dậy khỏi ghế, định với lấy đồ ăn trước mặt người lớn. Bé thích vị này, bé vẫn chưa no, trong cốc còn mấy xiên nữa bé muốn ăn cho hết.
Hai người lớn không dám cho bé ăn thêm. Cố Tà Phong và Bạch Thanh Niên nhìn nhau một cái đầy ăn ý rồi lập tức chia nhau xử lý hết những thứ còn lại.
Nguyện Nguyện nhìn chằm chằm cảnh tượng đáng sợ trước mắt nhưng không khóc lóc, chỉ im lặng chấp nhận. Bé nghĩ chắc hai ba cũng đói rồi. Mình ăn rồi, phần còn lại này bé sẵn lòng chia sẻ cho hai ba.
Chỉ là vẫn thấy chưa đã thèm, cuối cùng bé nhìn đăm đăm vào phần nước dùng còn lại, húp sùm sụp mấy ngụm.
Ăn xong, họ lại lên đường. Đoạn đường còn lại không có sự cố nào nữa. Bé vẹt ăn no liền buồn ngủ, thiếp đi trên ghế trẻ em, ngủ một mạch đến tận công viên giải trí.
Nhiều trò chơi trong công viên giải trí có giới hạn chiều cao nên Nguyện Nguyện chưa chơi được. Họ mua vé vào cổng buổi chiều, chủ yếu muốn đưa bé đi xem biểu diễn như kịch sân khấu, diễu hành và pháo hoa.
Họ đã bỏ lỡ buổi diễu hành xe hoa ban chiều nhưng vì sắp đến Halloween nên tối nay sẽ có một buổi diễu hành đặc biệt khác.