Bạch Thanh Niên ngồi xuống: "Nói một vài chuyện của Hành Hành."
"Chuyện gì thế, trông sắc mặt em không tốt lắm?"
Bạch Thanh Niên đương nhiên không giấu giếm, anh kể lại những gì Chung An Gia đã nói cho Cố Tà Phong nghe.
Hóa ra, Hành Hành mắc chứng rối loạn nhân cách bẩm sinh.
Từ nhỏ cậu bé đã ít nói, không thích giao tiếp với những đứa trẻ khác, chỉ thích ở một mình. Vì cậu bé rất thông minh, khả năng học hỏi cũng tốt nên ban đầu người lớn chỉ nghĩ cậu bé đơn thuần là hướng nội, không nghĩ sâu xa.
Nhưng sau này họ dần phát hiện ra đứa trẻ này không có khả năng cảm nhận hay thể hiện cảm xúc một cách đúng đắn.
Với ông bà nội vốn rất yêu thương mình, cậu bé luôn tỏ ra lạnh nhạt. Khi ông bà ốm phải nhập viện, cậu bé không hề lo lắng, mặt không biểu cảm. Ở trường bị bạn bè trêu chọc, cậu bé cũng không hề tức giận.
Nhưng cậu bé lại rất nhạy cảm với cơn đau. Lúc học mẫu giáo, có một bạn vô tình giẫm đau chân cậu liền bị cậu bé đè vào tường bóp cổ.
Cô giáo dạy làm vậy là không được, cậu bé thản nhiên hỏi lại tại sao không được, không hề có thái độ nhận lỗi. Cô giáo vì vậy đã gọi phụ huynh, lúc này gia đình mới nhận ra sự bất thường của cậu.
Sau đó họ đưa cậu đi khám bác sĩ làm trị liệu nhận thức. Tốn rất nhiều thời gian và công sức, cuối cùng cậu bé cũng dần tốt lên, biết cười cũng rất lễ phép.
Người lớn đều tưởng cậu bé đã khỏi, nhưng tối nay, cậu nhóc bị con bạch tuộc kích động, lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi, cậu sụp đổ và nói ra sự thật.
Thật ra cậu bé không hề khá hơn. Một người không hề có cảm xúc với bất kỳ ai như cậu lại chỉ thật lòng dựa dẫm vào ba mẹ. Chỉ vì không muốn ba mẹ lo lắng, nên cậu bé luôn bắt chước dáng vẻ của một đứa trẻ ngoan.
Cậu bé quá thông minh, sự bắt chước của cậu không có một kẽ hở nào, ngay cả ba mẹ sớm tối bên cạnh cũng không thể nhận ra.
Lúc kể những chuyện này, giọng Chung An Gia run rẩy: "...Vậy nên tối nay nó không cố ý nhắm vào Nguyện Nguyện đâu, chỉ là lần đầu tiên nó biết sợ hãi là gì, cú sốc quá lớn nên cảm xúc có chút suy sụp."
Một đứa trẻ bảy tuổi mà phải giấu một bí mật lớn như vậy không hề dễ dàng. Bạch Thanh Niên là bác sĩ nên càng hiểu rõ hơn: "Nguyện Nguyện không sao đâu, nó còn nhỏ, mau quên lắm, về nhà là lại ổn thôi... Vậy còn Hành Hành, giờ thằng bé thế nào rồi?"
"Vừa mới ngủ rồi." Chung An Gia nói, "Tôi nghĩ giấu các cậu cũng không tốt, mà chuyện thế này cũng không nên giấu."
"Anh yên tâm, tôi biết rồi, nếu cần chúng tôi giúp gì cứ nói nhé."
Nguyện Nguyện ngơ ngác nghe người lớn nói chuyện, bé không hiểu Cung Vọng Hành bị làm sao, chỉ hiểu được một chút, hình như là có chỗ nào đó không giống người khác, là có gì đó không ổn.
Bắt gặp ánh mắt bối rối của Nguyện Nguyện, Bạch Thanh Niên xoa đầu bé, cũng không biết cậu nhóc có hiểu không: "Anh Hành Hành không cố ý mắng Nguyện Nguyện đâu, anh bị bệnh đấy, bị bệnh rất khó chịu, anh không khỏe nên mới như vậy."
"...Bệnh, bệnh ạ?"
"Đúng vậy, bị bệnh." Bạch Thanh Niên nói, "Bị bệnh sẽ rất khó chịu, sẽ khóc như Nguyện Nguyện, khóc rất đau lòng."
Bé vẹt cuối cùng cũng hiểu ra một chút.
Hóa ra anh trai nhỏ đang khó chịu à.
"Ngày mai chúng ta cùng đi thăm anh nhé? Nguyện Nguyện có muốn giúp anh không?"
Nguyện Nguyện gật đầu. Dù lúc bị anh trai nhỏ mắng rất sợ, nhưng bé vẫn muốn giúp đỡ người khác, vì bé là vẹt thần kỳ mà vẹt thần kỳ thì phải giúp đỡ người khác.
Chiều hôm sau họ chuẩn bị đi công viên giải trí, nên buổi sáng đã qua nhà họ Cung một chuyến.
Trước khi đi, Bạch Thanh Niên còn do dự. Dù sao cũng biết tình hình của cậu bé, mọi biểu hiện khi đối mặt với họ rất có thể đều là giả. Nhưng đúng lúc này, Chung An Gia chủ động gọi điện nói muốn họ qua vì Hành Hành muốn xin lỗi Nguyện Nguyện.
Nguyện Nguyện ngơ ngác được người lớn dắt qua, còn mang theo cả chú chim cánh cụt nhồi bông yêu thích của mình định tặng cho anh Hành Hành.
Dù tối qua có một khoảnh khắc ghét cay ghét đắng, nhưng hôm nay gặp lại Cung Vọng Hành, Nguyện Nguyện vẫn thấy anh đẹp vô cùng vẫn là dáng vẻ của một hoàng tử nhỏ thanh lịch, chỉ là đã cởi bỏ lớp ngụy trang hôm qua trở nên lạnh lùng.
Người lớn ở ngay bên cạnh nhưng Cung Vọng Hành không hề để ý.
Cậu bé có thể cố gắng chấp nhận khái niệm "để ý", có thể quan tâm đến cảm xúc của người khác nhưng bản thân lại chưa từng có những lúc như vậy.
Cậu bé lấy ra một hộp kẹo đưa cho Nguyện Nguyện: "Hôm qua anh đã nói những lời rất quá đáng với em, xin lỗi em."
Miệng nói lời xin lỗi, tay đưa quà, nhưng giọng điệu lại không giống như đang xin lỗi cũng không có chút thành ý nào. Nếu Nguyện Nguyện lớn hơn một chút, sẽ hiểu anh trai nhỏ không hề cố ý, đây là dáng vẻ chân thành nhất của cậu rồi. Đương nhiên, Nguyện Nguyện còn nhỏ làm sao nhận ra được.
Nguyện Nguyện nhận lấy hộp kẹo, rồi đặt chú chim cánh cụt nhồi bông bên cạnh anh trai nhỏ: "...Tặng cho anh đó!"
Đây là lần phát âm chuẩn nhất từ trước đến nay.
Giọng nói của bé khiến tâm trạng Cung Vọng Hành tốt lên, đây là điều rất hiếm thấy. Bình thường, cậu bé chỉ có cảm xúc này khi ở một mình đọc sách học bài.
Thực ra hôm qua khi đến gần cậu em nhỏ này, cậu đã thấy tâm trạng tốt lên một cách khó hiểu. Giọng của Nguyện Nguyện rất hay, rất thu hút. Chỉ là con bạch tuộc hôm qua quá đáng sợ, lần đầu tiên Cung Vọng Hành biết sợ hãi là cảm giác sụp đổ đến vậy, nên mới nhất thời nói lời ghét bỏ với Nguyện Nguyện.
Nhưng ngay cả cảm giác đó, cũng là do Nguyện Nguyện mang lại.
Cung Vọng Hành cảm thấy cậu em nhỏ này rất đặc biệt, khiến cậu ấn tượng sâu sắc.
Nếu có thể biểu lộ cảm xúc thật thì tốt biết mấy, nhưng Cung Vọng Hành vẫn giữ gương mặt lạnh như băng, ánh mắt mang theo sự áp bức không nên có ở lứa tuổi này nhàn nhạt nói: "Cảm ơn."
Bị ánh mắt đó áp đảo, Nguyện Nguyện lập tức cảm thấy anh trai nhỏ này thật khó gần, tại sao cứ lườm mình như vậy, bé liền trốn ra sau lưng Bạch Thanh Niên.
Bạch Thanh Niên cười bất đắc dĩ: "Không có gì nữa, chúng tôi đi trước nhé, chiều còn phải ra ngoài."
Chung An Gia liền tiễn họ ra cửa.
Cung Vọng Hành cầm chú chim cánh cụt nhồi bông Nguyện Nguyện tặng, trong lòng không hề thích. Cậu bé thấy mấy con thú nhồi bông này rất xấu, không hiểu tại sao lại có đứa trẻ thích.
Theo suy nghĩ thật, cậu muốn vứt nó đi ngay lập tức, không muốn để thứ này chiếm bất kỳ không gian nào trong phòng mình. Nhưng đã quen với việc ngụy trang, cậu biết quà của người khác không thể vứt đi, đó là lịch sự nên cất giữ cẩn thận.
Suy nghĩ một lúc, cậu bé Cung nhỏ Hành nhét món quà xuống gầm giường.
Đây là vị trí tốt nhất, vừa cất được quà lại không làm xấu mắt mình.