**Ngày 3: Hạt giống cà chua bé nhỏ chờ nảy mầm**  

Đêm buông xuống trên đảo, chỉ có bạn và chồng.  

Trong căn phòng ánh sáng mờ ảo, ngọn nến chập chờn lay động, xa xa vọng lại tiếng sóng biển mơ hồ. Bạn và chồng ngồi đối diện nhau trên giường. Bạn khoanh chân, tay chống cằm, còn anh ngồi ngay ngắn, điềm tĩnh.  

Chồng bạn dường như nhận ra mình đang đối mặt với một câu hỏi hóc búa như địa ngục. Gương mặt vốn luôn lười nhác, uể oải giờ đây trở nên nghiêm túc lạ thường.  

Sau một hồi im lặng, anh cất tiếng hỏi:  

“Mối tình đầu được định nghĩa thế nào? Là người đầu tiên ta ở bên, hay người đầu tiên ta thích?”  

Anh tiếp lời: “Nếu là người đầu tiên ở bên, thì đó là em.”  

Bạn ngẫm nghĩ một chút, rồi đáp:  

“Chắc là người đầu tiên mình thích, phải không? Cái cảm giác ngây ngô, rung động, xen lẫn bao cảm xúc lẫn lộn chỉ có ở mối tình đầu. Không cần ở bên nhau, chỉ cần cảm nhận thôi cũng đủ.”  

Chồng bạn tháo kính, gương mặt anh trở nên rõ nét hơn. Nét tuấn tú, sạch sẽ của anh luôn khiến bạn chẳng thể rời mắt. Bạn cứ thế nhìn anh, đắm mình trong từng đường nét.  

Anh chìm vào dòng hồi ức:  

“Người đầu tiên tôi thích là cô giáo mầm non của tôi.”  

Bạn “Ồ” lên một tiếng, mắt sáng rực, hào hứng truy hỏi:  

“Cô giáo mầm non? Thế là anh thích kiểu chị gái dịu dàng à? Hơn tuổi sao?”  

Anh mỉm cười, giọng kể chậm rãi:  

“Lúc đó đúng là vậy. Hồi nhỏ tôi gầy yếu, bạn bè cùng trang lứa đều cao lớn hơn tôi. Tính tôi cũng chẳng dễ gần, không hay cười, dễ trở thành mục tiêu bị bắt nạt. Cô giáo mầm non đã bảo vệ tôi, che chở cho cậu bé yếu ớt ngày ấy. Tôi rất thích cô. Ngày cô chuyển đi, tối đó tôi trùm chăn khóc cả đêm.”  

Bạn mường tượng ra hình ảnh “chồng mình” lúc bé trong câu chuyện anh kể. Ngoài việc gầy yếu, anh dường như vẫn giữ nguyên nét tính cách từ thuở nhỏ, chỉ khác một chút mà thôi.  

Bạn hỏi: “Anh nghĩ tính mình không dễ gần sao?”  

Anh bình thản đáp:  

“Cha mẹ tôi thích những đứa trẻ biết làm nũng. Thầy cô thích những người biết nói lời ngọt ngào. Đồng nghiệp thì thích người dễ ở chung, dễ bắt chuyện. Còn bạn học cũ, hồi đi học tôi chẳng có người bạn thân nào. Sau khi tốt nghiệp, càng chẳng còn liên lạc. Dù nghĩ thế nào, tôi交叉

System: nào, tôi cũng thuộc nhóm những người chẳng ai ưa.”  

Bạn hơi ngỡ ngàng. Mẹ bạn từng kể bao nhiêu điều tốt đẹp về anh, nhưng chính anh lại chẳng nhắc đến những điều ấy.  

Bạn khẽ “Ừm” một tiếng, rồi nói:  

“Nhưng anh rất dịu dàng mà. Lần đầu gặp nhau, anh luôn tránh ánh mắt em, thậm chí hiếm khi nhìn thẳng, chắc là sợ em ngại ngùng, đúng không? Lúc mua lẩu oden, anh chọn đúng món em thích. Rồi còn đáp ứng bao nhiêu yêu cầu vô lý của em nữa.”  

Bạn tiếp tục, giọng đầy phấn khích:  

“Anh còn rất tinh tế. Lúc hai bên gia đình gặp nhau, anh không để em ngồi một mình sau tấm bình phong mà ở lại cùng em. Khi biết em thích đồ ngọt, anh luôn mang theo nước và kẹo cao su chưa bóc vỏ. Đúng như mẹ em nói, anh là kiểu người rất biết chăm sóc người khác.”  

Bạn thao thao bất tuyệt, chẳng còn chút gì giống một người ngại giao tiếp.  

“Học vấn thì tốt, đầu óc thông minh, chẳng có thói quen xấu, sạch sẽ, gọn gàng, chiều cao lý tưởng, dáng người cũng tuyệt vời!”  

Không khí bỗng chùng xuống. Chồng bạn khẽ quay mặt đi. Bạn tròn mắt nhìn, chợt nhận ra đôi tai anh đỏ ửng. Bạn vội che miệng, mặt cũng đỏ bừng theo.  

Anh im lặng một lúc, rồi khẽ hỏi bằng giọng trầm hơn thường ngày:  

“Bây giờ ôm được không?”  

Bạn ngẩn ra giây lát, mặt vẫn ửng hồng, rồi khẽ ôm lấy anh. Đôi tay mảnh khảnh luồn qua nách anh, nhẹ nhàng vòng qua thân hình anh. Cái ôm còn lạ lẫm, hơi thở anh cũng thế.  

Do tư thế ngồi, bạn như được anh ôm trọn vào lòng. Má bạn áp vào ngực anh, cảm nhận rõ mùi hương và hơi ấm từ cơ thể anh. Và rõ ràng nhất là nhịp tim anh.  

*Thình thịch, thình thịch.*  

Nhịp tim ấy như truyền sang bạn, khiến tim bạn cũng đập rộn ràng.  

Khi nụ hôn chạm vào đỉnh đầu, bạn khép mắt lại. Rồi anh hôn lên trán, mí mắt, vành tai, má, và cuối cùng là môi bạn.  

Nụ hôn của anh dịu dàng như con người anh, chỉ có tiếng thở dốc là dần trở nên gấp gáp. Anh lễ phép chạm vào môi bạn, rồi từ từ sâu hơn. Nhưng cách hôn ấy khiến bạn có chút choáng váng, khó lòng theo kịp.  

Trong khoảnh khắc hổn hển, bạn mơ màng hỏi:  

“Anh đang kiểm tra răng em à?”  

Anh lặng đi hai giây, không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lấy gối kê sau đầu bạn, vuốt lại những lọn tóc rối, rồi cúi xuống hôn tiếp.  

Đầu óc bạn quay cuồng, như thể đang trôi trên mặt biển lấp lánh ánh trăng, cơ thể hòa vào dòng nước, tan dần trong ánh bạc.  

Bạn chợt nghĩ ra một từ để miêu tả anh.  

Anh giống ánh trăng – mát lành, dịu dàng, luôn lặng lẽ tỏa sáng ở đó.  

Ban đầu, bạn nghĩ cả hai đều là những người mới vụng về, lần đầu sẽ lúng túng. Nhưng không ngờ, anh lại kiên định đến bất ngờ ở khía cạnh này.  

Cuối cùng, khi bạn mở mắt trong cơn mơ màng, qua lớp hơi nước, bạn thấy anh với gương mặt đầy vẻ “Tôi xin lỗi”. Anh bế bạn vào phòng tắm.  

Sáng hôm sau, cả hai ngồi lại “phục bàn”, kết luận rằng cần phải học hỏi thêm nhiều.  

---

Tuần trăng mật trôi qua trong những lần khám phá và học hỏi lẫn nhau. Đến ngày thứ năm, bạn mới có thời gian cùng anh đi dạo phố.  

Chẳng ai để ý đến bạn, nên bạn cũng chẳng ngại việc đi dạo. Lần này đi cùng anh, bạn quyết định sẽ rủ anh đi dạo phố thường xuyên hơn. Anh bất ngờ giỏi mặc cả, dù gương mặt chẳng mấy gần gũi. Mọi thứ đều suôn sẻ, bạn chẳng cần nói lời nào, chẳng cần trả tiền, cũng chẳng phải xách túi.  

Cảm giác ấy giống như khi ở bên bố mẹ và em gái – thật thoải mái.  

---

Về chuyện quản lý tài chính, hai người quyết định vào tuần thứ hai sau đám cưới.  

Trước đó, các bạn chưa từng bàn kỹ về chuyện này. Ban đầu, bạn nghĩ mỗi người sẽ tự quản tiền của mình. Nhưng một hôm sau giờ làm, anh đưa hết thẻ tiết kiệm và lương cho bạn.  

Anh chỉ nói ngắn gọn: “Anh chẳng có chỗ nào để tiêu tiền cả.”  

Dù anh nói vậy, bạn biết anh đang gánh phần lớn chi phí gia đình, từ tiền nhà đến các khoản chi tiêu hàng tháng. Trước đám cưới, bố mẹ bạn từng đề nghị mua nhà để bạn ở gần họ hơn, nhưng anh khăng khăng đó là trách nhiệm của mình. Bạn nói không muốn sinh con, cả hai nên chia sẻ gánh nặng, nhưng anh vẫn kiên quyết rằng bạn là bên chịu nhiều rủi ro hơn.  

Bạn trêu: “Chẳng phải anh đã triệt sản rồi sao? Dù không tuyệt đối, nhưng cũng giảm thiểu rủi ro rồi mà.”  

Lúc ấy, bố mẹ bạn nhìn anh, rồi nhìn bạn, ánh mắt thoáng hoảng loạn. Bạn chột dạ cúi đầu – chuyện này bạn chưa từng kể với họ, và những yêu cầu trước đó đã khiến họ đau đầu lắm rồi.  

Cuối cùng, cả hai thống nhất: bố mẹ bạn trả tiền đặt cọc, anh lo khoản vay ngân hàng, và căn nhà đứng tên cả hai.  

Cầm ba chiếc thẻ anh đưa, bạn tò mò hỏi:  

“Sao tự nhiên lại đưa em cái này?”  

Anh kể:  

“Hôm ở phòng khám, anh nghe hai cô bác nói chuyện. Con gái họ cãi nhau với chồng vì anh ta đưa quá ít tiền sinh hoạt, nên bỏ về nhà mẹ đẻ.”  

Lúc ấy, anh toát mồ hôi lạnh, nghĩ đến việc đã hai tuần mà bạn vẫn vui vẻ ở nhà. Anh định gọi điện xin lỗi bạn, nhưng nhớ bạn không thích nghe điện thoại nên thôi.  

Về nhà, anh trực tiếp xin lỗi bạn, bày tỏ không muốn bạn giận dỗi bỏ về nhà mẹ đẻ.  

Nhìn ánh mắt anh qua cặp kính, như thể bạn sẽ chạy mất ngay giây tiếp theo, bạn khẽ liếc xuống cổ tay đang bị anh nắm chặt, thành thật nói:  

“Em về nhà mẹ sẽ nói với anh trước mà. Em không vô cớ bỏ đi đâu. Với lại, em chẳng phải làm việc nhà, nấu ăn cũng chỉ thỉnh thoảng, nên chẳng cần nhiều tiền sinh hoạt. Chắc tụi mình sẽ không cãi nhau vì chuyện này đâu, đúng không?”  

Anh trông nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn kiên quyết đưa hết thẻ cho bạn.  

---

Khi trò chuyện với bạn bè, bạn nhắc đến anh. Họ bảo trông hai người như kiểu “chị gái – em trai”, nhưng thực ra anh lại phụ thuộc vào bạn nhiều hơn.  

Bạn nghĩ ngợi. Có lẽ trong chuyện tình cảm thì đúng vậy, nhưng trong cuộc sống, chính bạn mới là người dựa vào anh nhiều hơn.  

Công việc của bạn là làm bạn với chữ nghĩa, một khi đắm chìm vào là quên cả thời gian. Mỗi ngày bạn ngủ sau nửa đêm, thức dậy đã là giữa trưa. Nhưng mở tủ lạnh ra, bạn luôn thấy những hộp đồ ăn tươi ngon. Chỉ cần cho vào lò vi sóng là có ngay một bữa sáng-trưa ngon lành.  

Thật sự là một người chồng hiền lành, bạn thầm nghĩ.  

Nhưng sống chung chẳng bao giờ đơn giản. Chẳng bao lâu, cả hai đối mặt với một vấn đề – tần suất trong chuyện ấy.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play