Một nụ hôn kết thúc, lúc Tống Khâm Dương bị buông ra, hơi thở đã có phần hỗn loạn, trên mặt đỏ bừng lan xuống tận cổ.
Cậu hơi chột dạ, lén nhìn tài xế qua gương chiếu hậu, người vẫn lái xe ổn định như cũ, thầm mong đối phương không nghe thấy gì. Sau đó vội vã chỉnh lại phần áo sơ mi và cổ áo bị nhàu, rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ, như muốn để gió thổi bớt đi nhiệt độ trên mặt.
Tạ Hàn Dật hình như không hài lòng khi cảm thấy sự chú ý của cậu đã rời khỏi mình, liền kéo cậu trở lại ôm vào lòng, cúi người gác cằm lên hõm vai cậu, nhỏ giọng nói:
“Anh hát cho em nghe một bài nhé.”
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn khàn sau cơn say, như nước băng mát lạnh lại mang theo hơi thở ám muội khiến người ta không thể chống đỡ.
Cổ Tống Khâm Dương lại nóng thêm, hơi nghiêng đầu nhìn ánh mắt nửa làm nũng nửa uể oải của đối phương, nhẹ giọng đáp:
“Anh vừa uống rượu xong, đừng hát nữa, hại đến giọng thì không tốt.”
Tạ Hàn Dật siết chặt tay ôm lấy cậu, như vẫn không vừa ý, rồi với ngữ điệu vừa lười biếng vừa dụ dỗ:
“Bài này anh vừa mới soạn xong, còn chưa viết lời… chưa ai được nghe cả…”
Tim Tống Khâm Dương lại bắt đầu loạn nhịp. Cậu vốn đã khó lòng từ chối bất cứ yêu cầu nào của Tạ Hàn Dật, huống chi là loại yêu cầu như thế này khiến cậu có cảm giác mình thật sự là một phần đặc biệt trong thế giới của anh ấy.
Mỗi khi nghĩ đến điều đó, một chút "đặc quyền" ấy luôn khiến cậu tin rằng: Tạ Hàn Dật thực sự thích mình.
“…Được.” Cậu nhẹ giọng đồng ý.
Tạ Hàn Dật như học trò ngoan được thầy gật đầu, vừa nghe được câu trả lời liền bắt đầu hát khe khẽ bên tai cậu.
Giai điệu êm ái lan tỏa trong không gian nhỏ hẹp của xe, chưa có ca từ nhưng âm sắc lại như tiếng đàn cello, sâu lắng và dịu dàng, mang theo một dòng chảy cảm xúc như câu chuyện cũ, uể oải mà mượt mà, như băng tuyết tan ra thành nước xuân, lặng lẽ chảy vào lòng người.
Tống Khâm Dương lặng lẽ nhìn đôi lông mi khẽ rung của người trước mặt, chăm chú lắng nghe không nói lời nào.
Không ít nhà phê bình âm nhạc từng nói: Tạ Hàn Dật là một thiên tài hiếm gặp trong giới sáng tác, chất giọng cũng như được trời ban. Nếu ở lại nước ngoài, anh ấy sẽ có một tương lai rộng mở hơn rất nhiều.
Ba năm trước, Tống Khâm Dương từng lấy hết can đảm hỏi anh: Vì sao lại về nước? Vì sao lại chọn đầu quân cho công ty nhỏ bé mới thành lập của cậu?
Khi ấy, tim cậu đập như nổi sóng.
Nhưng Tạ Hàn Dật chỉ nhàn nhạt đáp:
“Không quen.”
Một lúc sau lại bổ sung:
“Đừng nghĩ nhiều, anh chỉ muốn làm nhạc tự do. Làm việc với em thì không bị trói buộc.”
Trong không gian mờ tối của xe, Tống Khâm Dương khẽ vươn tay, dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc đen rũ xuống bên má người ấy. Cảm giác ấm áp và chua xót trong lồng ngực đồng loạt trào lên.
Giây phút này, cậu chỉ hy vọng bài hát này sẽ không bao giờ kết thúc.
______
Về đến nhà, Tống Khâm Dương vất vả lắm mới kéo được Tạ Hàn Dật vào tắm rửa xong xuôi. Lăn lộn đến tận khuya mới ngủ được.
Sáng hôm sau, Tống Khâm Dương bị chuông báo thức đánh thức, ngáp một cái rồi quay sang bên cạnh, giường đã trống không. Tạ Hàn Dật bình thường vốn dậy rất muộn, hôm nay lại dậy sớm như vậy… là có lịch trình chăng?
Cậu hơi hụt hẫng, rửa mặt xong xuôi đi ra, chợt ngửi thấy một mùi thơm lạ thoang thoảng trong không khí.
Lần theo hương thơm đến phòng bếp, cậu vừa hay bắt gặp Tạ Hàn Dật đã thay đồ chuẩn bị ra ngoài, tay bưng một khay đồ ăn.
Khung cảnh buổi sáng ấm áp như thế khiến Tống Khâm Dương không nhịn được mà cong mắt cười nhìn anh.
“Anh không bị đau đầu chứ?” Cậu hỏi.
Tối qua trước khi ngủ, cậu có cho anh uống thuốc giải rượu nên chắc cũng không quá tệ.
“Ừm.”
Tạ Hàn Dật gật đầu, nhưng nét mặt lại có chút kỳ lạ.
Hai người đi đến bàn ăn, anh đặt khay xuống trước mặt cậu, không có ý ngồi cùng.
Tống Khâm Dương nhìn đĩa trứng chiên và bánh mì nướng, phần ăn rõ ràng chỉ dành cho một người, liền nghi hoặc hỏi:
“Anh không ăn à?”
Tạ Hàn Dật chống tay lên bàn, ánh mắt bình thản nhìn cậu:
“Ăn rồi. Anh phải đi chụp quảng cáo, xe đang đợi dưới lầu.”
Tống Khâm Dương cảm thấy hôm nay anh có vẻ lạnh nhạt hơn thường ngày. Không biết có phải đang phiền lòng chuyện gì không, nhưng đối phương có lịch trình, cậu cũng không tiện hỏi nhiều. Hơn nữa, kiểu lạnh nhạt này mới là trạng thái bình thường của Tạ Hàn Dật, còn sự dính người hôm qua, chỉ là hiệu ứng đặc biệt lúc uống say.
“…Ừm. Trên đường đi cẩn thận nhé.”
Tống Khâm Dương vẫn còn lưu luyến dư âm của ngày hôm qua, hơi tiếc nuối nói. Ánh mắt dõi theo người kia dưới ánh nắng buổi sớm chiếu nghiêng qua cửa sổ sát đất.
Tạ Hàn Dật vẫn nhìn cậu chằm chằm. Cậu mơ hồ cảm thấy áp suất khí trường của đối phương có phần thấp, bèn nghi hoặc hỏi:
“Anh sao thế?”
“Em không có gì muốn nói với anh sao?” Tạ Hàn Dật giống như cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi cậu “Hôm qua em với cái người tên Diệp Từ đó đang nói gì?”
Bài đăng Weibo của Chung Nghiêu đã bị xóa, nhưng những bức ảnh bên trong sớm đã bị người ta lưu lại, chỉ cần tìm qua một chút là thấy đầy hình Tống Khâm Dương và Diệp Từ trò chuyện vui vẻ, nhìn nhau cười, thật chướng mắt.
Tống Khâm Dương nhớ lại bộ dáng tức giận đầy mình hôm qua ở quán bar của hắn, trong lòng nghĩ không lẽ Tạ Hàn Dật đang ghen? Giờ là tới tính sổ à? Bèn giải thích: “Chúng em đang bàn chuyện công việc thôi.”
“Em với hắn thì có công việc gì mà phải đến quán bar để nói?” Tạ Hàn Dật cau mày, lạnh giọng hỏi.
Tống Khâm Dương dở khóc dở cười, đứng dậy bước đến bên cạnh anh, nhìn thẳng vào mắt anh nói một cách nghiêm túc:
“Chúng em đang bàn về kế hoạch tuyển chọn nhóm nhạc nam năm nay. Em định mời anh ấy làm PD, Chung Nghiêu biết anh ấy nên em nhờ giới thiệu một chút. Gặp mặt trước để xem có phù hợp không rồi mới trình lên công ty, chẳng phải sẽ tiết kiệm được thời gian hơn sao? Hôm qua tình cờ trùng hợp lịch trình nên mới gặp ở đó, vốn dĩ em cũng không muốn tới nơi ồn ào như vậy.”
Đôi mắt cậu vốn đã đẹp, màu mắt không quá sâu, đuôi mắt hơi dài, khi cười lên lại càng lộ rõ nét ôn hòa. Khi chăm chú nhìn ai, ánh mắt tựa như viên hổ phách trong trẻo dịu dàng, khiến người ta cũng trầm tĩnh lại theo.
Đặc biệt là khi nhìn người mình yêu, lại càng không giấu được nét dịu dàng. Bị ánh mắt ấy nhìn, những phiền muộn trong lòng Tạ Hàn Dật bỗng tan biến một cách kỳ lạ, sắc mặt cũng dần dịu đi.
“Kết quả thế nào”
"Em thấy cậu ấy rất phù hợp. Có thể mang lại hiệu quả lưu lượng và lợi ích cho chương trình, thực lực đủ mạnh, có thể đảm đương vai trò giám khảo."
Tống Khâm Dương nói bằng giọng công tư phân minh,
"Hơn nữa tính cách ôn hoà, vừa biết đùa giỡn lại biết kiểm soát nhịp chương trình. Xét theo cuộc trò chuyện và biểu hiện trong các chương trình trước đây, EQ rất cao."
Nghe Tống Khâm Dương khen Diệp Từ cứ như là vạn năng, ánh mắt Tạ Hàn Dật trầm hẳn xuống, lại hỏi:
"Em còn xem cả mấy chương trình trước của cậu ta? Chuyện này để tổ sản xuất lo là được, cần gì một tổng giám đốc là em phải đích thân làm?"
Tống Khâm Dương không nhịn được bật cười, nhưng lại nhanh chóng thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói:
"Phòng kế hoạch chỉ đưa bản cắt dựng cho em xem thôi. Dù sao đây là lần đầu tiên công ty làm chương trình tuyển tú dạng này, danh tiếng rất quan trọng. Nếu có thể, em còn muốn giám sát toàn bộ quá trình, để mọi chi tiết đều hoàn thiện nhất có thể."
Cậu dừng lại một chút, rồi tiếp:
"Anh cũng biết mà, năm nay mỗi bước phát triển đều rất quan trọng với công ty. Trong kế hoạch của em, em hi vọng cuối năm công ty có thể niêm yết tại Mỹ."
Khi thấy ánh mắt cậu rạng rỡ lên lúc nói đến kế hoạch, Tạ Hàn Dật dịu đi đôi chút, vươn tay nhéo cằm cậu, nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay lên da cậu, giọng cũng không còn gay gắt như trước:
"Biết tìm cậu ta, mà lại không biết tìm anh à."
Tống Khâm Dương hơi khựng lại, nhận ra trong lời anh có chút oán giận xen lẫn ghen tuông. Cậu cuối cùng cũng không nhịn được bật cười, mắt cong cong.
Tổ sản xuất từng nhắc đến việc mời Tạ Hàn Dật làm giám khảo, nhưng vì Diệp Từ là thần tượng nổi tiếng, việc tham gia chương trình sẽ giúp cả hai cùng có lợi, tăng danh tiếng và hình ảnh cá nhân. Còn Tạ Hàn Dật, với thực lực và địa vị như vậy, đến show mạng thì không đáng, chi bằng dành thời gian sáng tác thêm vài bài, hoặc tổ chức thêm show diễn. Nên lúc đó cậu đã từ chối.
Nhưng bây giờ Tạ Hàn Dật lại chủ động nhắc đến, giọng điệu có chút mất mát, khiến trái tim cậu như bị ai đó bất ngờ chọc nhẹ một cái, niềm vui lan toả khắp người. Có một âm thanh trong lòng như đang nói với cậu: thật ra anh ấy cũng rất để tâm đến mình.
"Anh thật sự muốn đến à?"
Tống Khâm Dương vui mừng hỏi,
"Chương trình này thế nào cũng hot, em nhất định giương cờ hoan nghênh thầy Tạ!"
Tạ Hàn Dật khẽ nhếch môi cười:
"Anh lừa em làm gì."
Anh nhìn nụ cười trên mặt Tống Khâm Dương, lại bất giác nghĩ đến bức ảnh hai người kia nhìn nhau cười. Sắc mặt khẽ trầm xuống:
"Hai người các em bàn công việc mà ngồi gần thế, cần thiết phải cười với cậu ta sáng rỡ như thế à? Anh gọi điện còn chẳng bắt máy."
Tống Khâm Dương bị nói đến ngơ ra. Hôm qua cậu vẫn luôn giữ lễ phép, chỉ là mỉm cười bình thường thôi mà. Tạ Hàn Dật nhìn kiểu gì ra được vậy? Nhưng đúng là tối qua có mấy cuộc gọi nhỡ từ anh thật.
Cậu nói: "Xin lỗi, hôm qua bên trong ồn quá, em không nghe thấy. Với lại em đâu có quen anh ta, ngoài công việc thì còn gì khác để nói đâu."
Trong lòng Tạ Hàn Dật vẫn còn hơi buồn bực, nghĩ đến bình luận bên dưới bức ảnh lại thấy ngứa răng, có người còn nói Diệp Từ trông giống anh, có thể hấp dẫn được trai trẻ. Bảo sao Tống Khâm Dương lại vui vẻ đến thế.
"Em có thấy Diệp Từ trông giống anh không?"
"Hả?"
Tống Khâm Dương cảm thấy mình theo không kịp dòng suy nghĩ của anh, chớp chớp mắt,
"Em không thấy mà, giống chỗ nào?"
Tạ Hàn Dật nhìn thẳng vào mắt cậu. Đôi đồng tử màu nâu kia trong veo, thuần khiết, phản chiếu gương mặt anh.
Tống Khâm Dương mỗi lần nhìn anh cũng đều như vậy, chuyên chú đến mức như cả thế giới đều lặng đi, trong mắt chỉ còn lại mình anh.
Tạ Hàn Dật bóp nhẹ cằm cậu, giọng mang chút ghen tuông rõ ràng:
"Giờ em đang ở bên anh, không được nghĩ tìm ai làm bản thay thế."
Tống Khâm Dương bật cười:
"Em chưa từng nghĩ như vậy. Trong lòng em, không ai so được với anh."
Tạ Hàn Dật nheo mắt lại. Anh không hiểu sao Tống Khâm Dương có thể nói những lời tỏ tình nồng nhiệt như vậy một cách tự nhiên thế, rõ ràng khi nãy còn cảm thấy bực bội, giờ lại không còn nữa. Chỉ là thay vào đó là một cảm giác kỳ quặc khó tả, không hẳn dễ chịu.
Anh giữ cằm cậu, cúi đầu hôn lên khóe môi đang cong cong ấy.
Tống Khâm Dương ngoan ngoãn nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy eo anh.
Tạ Hàn Dật áp môi vào, nhẹ nhàng cười một tiếng. Trong lòng nghĩ, sao người này lại ngọt đến thế. Rồi không nhịn được gia tăng nụ hôn, mùi kem cạo râu dịu mát trên người cậu hòa lẫn trong hơi thở anh, cảm giác dịu dàng khiến người ta lún càng sâu.
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông vô cùng không đúng lúc. Sau hai hồi chuông, Tống Khâm Dương khẽ đẩy anh ra, nhìn ánh mắt không hài lòng của anh rồi với tay lấy điện thoại trên bàn.
Có lẽ là cuộc gọi công việc. Cậu nghe máy, bên tai vẫn còn vương đỏ, nhưng sau vài câu, sắc mặt lại trầm hẳn xuống. Cậu liếc nhìn Tạ Hàn Dật, đi sang bên kia nói mấy câu rồi mới cúp máy.
"Sao thế?"
Tạ Hàn Dật thản nhiên hỏi.
Tống Khâm Dương không trả lời ngay, cúi đầu bấm vài cái trên điện thoại, sau đó ngẩng lên, đưa màn hình cho anh xem.
"Anh có scandal rồi."