Tạ Hàn Dật biến sắc, nhận lấy điện thoại, vừa nhìn thoáng qua, giữa hai chân mày càng nhíu chặt hơn.
Ảnh được đăng cách đây 10 phút bởi một trang paparazzi nổi tiếng với tiếng xấu trong giới. Trong ảnh là khung cảnh đêm khuya tĩnh lặng, trên con phố vắng người, xe của Tạ Hàn Dật đậu ven đường. Anh và một nữ diễn viên gần đây nổi lên nhanh chóng đang đứng bên cạnh xe. Ánh đèn đường lờ mờ khiến không khí càng thêm ám muội.
Anh có đeo khẩu trang, nhưng dù hình ảnh mờ nhòe, chỉ cần nhìn dáng người và khí chất, ai cũng có thể nhận ra là anh. Cô diễn viên kia khóc như hoa lê đọng mưa, nhìn thôi đã thấy thương cảm, luôn cố gắng níu tay anh, còn anh qua cả màn hình cũng có thể thấy sự cự tuyệt và khó chịu hiện rõ.
Bài viết đính kèm ảnh dùng từ cực kỳ kịch tính, tiêu đề “Tranh cãi lúc giao thừa – Chia tay trong đêm?” khiến người xem ngay lập tức nghĩ đến đêm hôm qua. Những câu hỏi như “Là cãi nhau giữa người yêu, hay là kẻ bội bạc?” được đưa ra đầy cay nghiệt.
Tuy mới sáng sớm, nhưng với độ nổi tiếng của cả hai, đặc biệt là Tạ Hàn Dật, tin tức này đã nhanh chóng làm bùng nổ mạng xã hội.
Có người tìm ra hành trình của hai người từng trùng hợp nhiều lần trước đó, có người nặc danh tiết lộ đã thấy họ cùng vào khách sạn. Fan của nữ diễn viên cũng lập tức khẩu chiến với fan của Tạ Hàn Dật.
Tạ Hàn Dật thấp giọng chửi một câu, tắt giao diện, mặt đen lại, ném trả điện thoại cho cậu:
“Bọn họ điên rồi, gọi cho em làm gì?”
Tống Khâm Dương khẽ cong khóe môi, chính cậu cũng không rõ vì sao lúc này lại muốn cười, nhẹ nhàng nói:
“Có lẽ em vẫn còn là ông chủ danh nghĩa của anh mà.”
Một câu này không hề có ý trêu đùa, lại khiến Tạ Hàn Dật giật mình. Anh xoay người, nổi giận đùng đùng gọi điện thoại xử lý chuyện.
Tống Khâm Dương đứng từ xa nhìn anh, lặng lẽ quan sát dáng vẻ anh đang nghiêm túc ra lệnh qua điện thoại.
Trong giới giải trí, đặc biệt với đỉnh lưu như Tạ Hàn Dật, scandal là chuyện thường ngày. Tống Khâm Dương luôn hiểu rõ, nên trước giờ vẫn chọn bỏ qua.
Nhưng lần này, cậu biết… không giống như trước.
Tối qua, khi Tạ Hàn Dật bất ngờ nhắn "có việc", chính là đêm mà anh đến quán bar tìm cậu, cùng một bộ quần áo như trong ảnh chụp.
Dù trong phòng sưởi ấm đủ, Tống Khâm Dương vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.
Cậu biết rõ Tạ Hàn Dật từ trước vốn không phải là người thích đàn ông, điểm này cậu từng được nhắc đến không chỉ một lần trong quá trình theo đuổi anh. Không thể chối cãi.
Tạ Hàn Dật cúp máy, quay lại. Thấy Tống Khâm Dương ngẩn người thất thần, trong lòng chợt căng thẳng:
“Em sẽ không thực sự tin chuyện này đấy chứ?”
Tống Khâm Dương nghe thấy, mới hoàn hồn lại. Cậu hiếm khi thấy Tạ Hàn Dật có biểu cảm xấu hổ như vậy.
“Em không tin.” Cậu khẽ nói. Yết hầu khẽ động, từng chữ như đè nặng trong cổ họng mà bật ra:
“Nhưng em vẫn muốn nghe anh giải thích một chút.”
Ánh mắt cậu bình tĩnh nhưng lại đau lòng nhìn thẳng vào mắt Tạ Hàn Dật.
“Giải thích cái gì?” Nghĩ đến cô gái kia và sự uy hiếp khiến người ta buồn nôn tối hôm qua, ánh mắt anh không khỏi lộ vẻ chán ghét. “Anh với cô ta thì có thể có quan hệ gì?”
Tống Khâm Dương vẫn im lặng nhìn anh.
Bị ánh mắt kia nhìn như vậy, Tạ Hàn Dật cảm thấy vô cùng khó chịu. Anh đến gần, ngữ khí dịu đi:
“Đừng vì chút chuyện này mà ghen tuông, lát nữa sẽ giải quyết sạch sẽ.”
Tống Khâm Dương cụp mắt, lông mi nhẹ chớp chớp, thong thả nhưng rõ ràng nói:
“Tối qua anh đột ngột ‘có việc’ là đi đâu? Anh đã nói gì với nữ diễn viên kia? Hai câu hỏi này, chắc anh cũng có thể trả lời cho em một câu, đúng không?”
Nói rồi, cậu buông tay đang siết chặt bên người. Cảm giác nghẹn ngào trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.
Cậu biết Tạ Hàn Dật luôn chán ghét phiền phức và rắc rối. Giờ đây, cậu lại đang làm một chuyện mà đối phương ghét nhất.
Tạ Hàn Dật thấy ánh mắt cậu né tránh, không muốn đối diện, không nhịn được đưa tay xoay vai cậu lại:
“Em nghi ngờ anh như vậy sao? Chuyện này chẳng liên quan gì đến em với anh cả, đừng làm loạn nữa.”
Tống Khâm Dương ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu như muốn nhìn thấu sâu tận trong lòng anh. Từng chữ anh nói, đều mang theo bất an, chua xót và nỗi lo lắng dồn nén bấy lâu.
“Anh có thể hỏi em, em cũng sẵn sàng kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Nhưng đến lượt em muốn hỏi anh, thì lại không được, đúng không?”
Tạ Hàn Dật sững người. Tống Khâm Dương trước nay luôn là ánh mặt trời chói lóa, nhưng giờ phút này, lần đầu tiên anh thấy người ấy buồn bã và tủi thân đến vậy.
Bên anh lại khiến người ấy khổ sở đến thế sao?
Tống Khâm Dương đã mở lời, thì dứt khoát nói tiếp:
“Chúng ta rốt cuộc là gì, có thể xem là một mối quan hệ bình thường không?”
Lời vừa dứt, bao nhiêu uất nghẹn trong lòng như vỡ òa, mà lại thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
Nghe xong, gân xanh trên thái dương Tạ Hàn Dật như muốn bật ra. Anh vốn ghét bị người khác cãi lời, nhưng lúc này, anh thà thấy Tống Khâm Dương nổi nóng, còn hơn là thấy ánh mắt ấy như đang đau lòng nhìn mình.
Nghĩ tới đống rắc rối xảy ra tối qua, lòng anh càng rối bời, tay siết chặt, khiến Tống Khâm Dương nhíu mày vì đau.
“Có thể giống nhau sao?” Tạ Hàn Dật nghĩ đến lời Chung Nghiêu nói hôm qua, tức giận hỏi lại:
“Chung Nghiêu gọi em ra ngoài, anh còn không biết cậu ta có ý gì sao?”
Đúng vậy, là không giống nhau, Tống Khâm Dương nghĩ thầm.
Bởi vì cậu quá yêu Tạ Hàn Dật, nên cậu không đành lòng để người ấy hiểu lầm, càng không muốn anh phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Cho nên dù không có lý do gì bị trách móc, cậu vẫn cam tâm tình nguyện giải thích, thậm chí sẵn sàng xin lỗi trước, dỗ dành người ấy.
Còn người ấy, chưa bao giờ thấy cần phải làm thế cả.
Lúc này, điện thoại của Tạ Hàn Dật lại vang lên. Anh liếc mắt nhìn rồi dập máy, nhưng chưa đầy vài giây, chuông lại vang lên lần nữa.
Tống Khâm Dương nhìn lướt qua màn hình hiện lên cái tên “Tiểu Phương” — trợ lý của Tạ Hàn Dật, người chỉ khi có chuyện gấp mới dám gọi liên tục như vậy.
“Không phải anh còn phải đi quay quảng cáo à?” Cậu bình thản lên tiếng.
Tạ Hàn Dật nhìn cậu hai giây, không nói gì, xoay người bước đi.
Tống Khâm Dương dõi theo bóng lưng anh, từng bước một đi về phía cửa. Cậu đã quá quen với bóng lưng ấy rồi, từ thời học sinh, là bóng lưng đứng trên bục giảng viết bảng, là bóng dáng cưỡi xe đạp trong bộ đồng phục trắng, đuôi áo bay lên trong gió, ngay cả mái tóc đen cũng như được ánh nắng ve vuốt mà dịu dàng lay động.
Thời trẻ dại, người ta luôn nghĩ rằng mình có thể nắm được cả cơn gió.
Một cơn xúc động muốn gọi anh quay lại bất ngờ trào dâng, khiến Tống Khâm Dương gần như hối hận vì những lời vừa rồi.
Tạ Hàn Dật sắp đến cửa thì dừng chân, xoay người lại, gương mặt có chút gượng gạo:
“Tối nay em có đến lễ trao giải không?”
Tống Khâm Dương khựng lại: “Tối nay em có một buổi tiệc.”
Tạ Hàn Dật nhìn nét mặt bình thản đó, bỗng cảm thấy người trước mắt xa xôi đến mức mình không thể chạm vào. Không biết là ai từng nói: bất kể sau này có bao nhiêu vinh quang, cũng đều muốn có một người cùng mình chứng kiến.
“Là vì mấy tấm ảnh đó sao?” Giọng anh lạnh đi. “Giữa anh và cô ta không có bất kỳ quan hệ gì cả.”
“Em thật sự có tiệc.”
“Tùy em.”
Nói xong, cánh cửa bị anh mạnh tay đóng lại.
Âm thanh “rầm” vang lên trong không gian yên tĩnh. Tống Khâm Dương khẽ thở dài, vai trĩu xuống, mệt mỏi ngồi trở lại ghế, ánh mắt rơi vào chiếc sandwich còn nguyên trên bàn.
Chiếc bánh vẫn còn tỏa hương hấp dẫn, nhưng đã nguội lạnh. Dù vậy, cậu vẫn không nỡ vứt đi, đó là bữa sáng Tạ Hàn Dật tự tay chuẩn bị cho cậu trước khi vội vàng đi chạy show.
Khi hai người vừa mới bên nhau, sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Hàn Dật nhìn bữa sáng yến mạch nhanh của cậu, nhướng mày trêu:
“Em ăn thứ này vào buổi sáng? Thật đúng là công tử nhà giàu mười ngón không chạm nước.”
Từ đó về sau, mỗi lần có mặt ở nhà, người ấy đều chuẩn bị bữa sáng cho cậu.
Từng chút dịu dàng như bằng chứng rõ ràng nhất, khiến Tống Khâm Dương không thể buông tay.
Cậu cầm sandwich, cắn một miếng, hương vị quen thuộc như một bàn tay xiết chặt ngực, chua xót mà đau đớn.
Cả ngày làm việc cậu vẫn không yên tâm, cuối cùng cũng nhịn không được mà mở điện thoại, định tìm hiểu diễn biến tiếp theo của vụ tai tiếng kia.
Vừa mở Weibo, một tiêu đề to đùng đập vào mắt:
“Đội ngũ Tạ Hàn Dật chính thức phản hồi scandal”
Phòng làm việc của Tạ Hàn Dật ra thông cáo thẳng thắn phủ nhận bất kỳ liên hệ nào với nữ diễn viên kia, thậm chí còn không nể mặt mà tuyên bố mong cô ta tập trung nâng cao kỹ năng diễn xuất, đừng nghĩ tới việc dùng chiêu trò để lấy được tài nguyên không thuộc về mình. Cuối bài còn ẩn ý rằng họ nắm trong tay bằng chứng, khuyên cô nên tự biết điều.
Lần này, Weibo như bùng nổ lần hai.
Không chỉ fan Tạ Hàn Dật hả hê mà cả netizen cũng kích động, lâu lắm rồi mới được thấy một bài phản hồi “căng đét” như vậy, còn cảm giác như bên phía anh thật sự có bằng chứng trong tay.
Phần bình luận sôi nổi đến mức gần như nổ tung:
“Phân tích động tác và biểu cảm, có vẻ như là cô ta chặn xe anh Tạ rồi cầu xin tài nguyên gì đó. Gần đây chẳng phải cô ta vừa bị cắt vai nữ chính à? Có khi trong tay cô ta còn nắm điểm yếu gì của Tạ ấy chứ.”
“Đồng ý. Cảm giác cậu Tạ này có bối cảnh phía sau không đơn giản. Mấy năm rồi không ai rõ thân phận, mà có thể trong 2 tiếng dọn sạch hết scandal thì không phải dạng vừa.”
“Nhanh lên thả bằng chứng ra đi, đừng úp mở nữa. Thầy Tạ mà thật sự bị cô ta uy hiếp, thì sao dám post bài dứt khoát thế này? Đội PR này so với trước kia đúng là gấp rõ ràng.”
“Lẽ nào là vợ của Tạ Hàn Dật nổi giận rồi? Bài này không giống phong cách thường ngày của đội anh ta chút nào.”
Có người thậm chí còn lật lại bức ảnh cũ trong một buổi tổng duyệt năm ngoái, lúc ấy trên sân khấu ánh đèn sáng trưng, cả dàn nhạc đang chờ lệnh, vậy mà Tạ Hàn Dật lại một tay cầm micro, tay còn lại cầm điện thoại áp vào tai, mỉm cười dịu dàng như có ánh xuân ngập trong mắt.
Người tung ảnh miêu tả: đang tổng duyệt thì điện thoại trong túi rung lên, Tạ Hàn Dật lập tức ra hiệu dừng cả ánh sáng lẫn nhạc, trực tiếp nhấc máy trên sân khấu.
Thời điểm tấm ảnh này viral, có người đau lòng đùa rằng bạn gái anh gọi đến, thất tình tại chỗ; cũng có người trấn an: biết đâu là sếp gọi, bắt buộc phải nghe.
Tống Khâm Dương đã từng thấy tấm ảnh ấy. Cậu không biết lúc đó người gọi có phải mình không, nhưng chỉ cần nghĩ đến cái khả năng ấy thôi cũng đủ khiến cậu mỗi lần nhìn lại tim lại đập nhanh, khóe môi không tự chủ nhếch lên.
Cậu tắt màn hình, đưa tay xoa xoa ấn đường, trong lòng bỗng dâng lên một câu hỏi:
Sáng nay, chẳng phải là lần đầu tiên hai người họ cãi nhau sao?
Vậy sau này thì sao?
Cậu không dám nghĩ đến khả năng sẽ không còn thấy Tạ Hàn Dật cười với mình nữa. Có một giọng nói trong lòng liên tục thúc giục cậu gọi điện giải thích, rằng bữa tiệc tối nay là do đối tác tạm thời mời gấp, rất quan trọng.
Nhưng cậu lại cố kìm nén cảm xúc ấy. Nếu đối phương chỉ là tiện miệng hỏi một câu, mà mình lập tức phản ứng lớn như vậy… chẳng phải sẽ thành ra quá dính lấy, mất đi thể diện sao?
Mãi đến chiều, đối tác gọi đến thông báo, tổng giám đốc của họ đột nhiên không khỏe, bữa tiệc tối phải hủy bỏ.
Tống Khâm Dương gần như không do dự, lập tức gọi tài xế đưa mình đến đài truyền hình.
Ngồi trên xe, nhìn đồng hồ chỉ 5:30, lễ trao giải bắt đầu lúc 7:30, nếu giao thông thuận lợi thì vẫn còn kịp.
Cậu ngẩng đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên kính xe, một biểu cảm như vừa thở phào nhẹ nhõm, liền ngẩn người rồi bật cười tự giễu.
Cậu nghĩ đến gia đình mình. Từ nhỏ đã chứng kiến bố mẹ dần dần xa cách, dù rõ ràng vẫn còn tình cảm nhưng chẳng ai chịu nhường ai, cuối cùng đành đi đến tan vỡ.
Vì thế, từ khi còn là thiếu niên, Tống Khâm Dương đã tự nhủ: làm đàn ông thì phải bao dung, không được vì một chút sĩ diện mà đánh mất người mình yêu quý nhất.
Huống chi, từ năm 16 tuổi khi cậu yêu Tạ Hàn Dật, thì mọi lý trí, nguyên tắc... đều tan biến cả.
Cậu không có cách nào khác.
Cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh chóng, đến khi cậu lần nữa cúi đầu nhìn đồng hồ thì đột nhiên, chiếc xe rẽ gấp một cái, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Cơ thể Tống Khâm Dương bị quán tính ném nghiêng về một bên, trán đập mạnh vào kính xe.