Càng gần 12 giờ, không khí trong bữa tiệc càng sôi động, giữa sàn nhảy là những thân hình trẻ trung tươi tắn, mặc sức đổ mồ hôi và hormone.

DJ vừa đổi sang bài của Tạ Hàn Dật, điệu nhạc Future Bass với âm thanh điện tử lập tức đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm.

Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt của rất nhiều người giữa sân lại bị hút về một hướng khác.

Tạ Hàn Dật đích thân tới.

DJ không nhịn được mà toàn thân run lên, chẳng lẽ tới truy cứu bản quyền à? Nhanh vậy luôn, hắn mới vừa phát bài thôi mà.

Nhưng Tạ Hàn Dật lại chẳng liếc nhìn hắn một cái, theo nhịp trống của chính bản nhạc mình, hai chân dài bước xuyên qua đám người, ánh mắt không ngừng quét qua gương mặt trai gái xung quanh, như đang tìm kiếm con mồi nào đó.

Những ai bị ánh mắt anh lướt qua đều không kìm được mà quay đầu nhìn lại, bởi vì người như vậy thật sự rất khó để làm ngơ, dưới ánh đèn xanh lam lạnh lẽo và ánh sáng vàng ấm áp giao nhau rọi vào gương mặt anh, khiến vẻ sắc lạnh và khí thế lạnh lùng của anh phủ lên một tầng sương mù mê hoặc, càng thêm thu hút ánh nhìn.

“Tạ Hàn Dật!”

Phía sau có một nữ sinh hét lớn, phối hợp với chất giọng lười biếng vang vọng khắp căn phòng, bầu không khí lập tức như biến thành một buổi biểu diễn cá nhân.

Thế nhưng Tạ Hàn Dật lại trông rất điềm tĩnh, môi mím chặt, trực tiếp bước lên tầng hai.

Ánh mắt anh lập tức dừng lại trên người Tống Khâm Dương — người vẫn đang cùng Diệp Từ trò chuyện vui vẻ, ánh mắt mang ý cười nhìn đối phương, trông cực kỳ chướng mắt.

“Tống tổng.”

Tống Khâm Dương nghe thấy giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo quen thuộc, liền kinh ngạc ngẩng đầu, thấy Tạ Hàn Dật đứng ngay trước mặt mình, trong đôi mắt đen như mực tưởng chừng như yên bình, nhưng cậu lại nhìn ra được sự giận dữ bị che giấu đằng sau đó.

“Anh không phải là……” Nói được nửa câu, Tống Khâm Dương nhớ ra xung quanh còn nhiều người, liền lấy lại vẻ điềm tĩnh, thay đổi sang giọng điệu công việc: “Sao anh cũng tới đây?”

Ánh mắt Tạ Hàn Dật lạnh đi vài phần: “Anh không thể tới à? Bây giờ là mấy giờ rồi?”

Bầu không khí kỳ lạ khiến cả bàn người đều quay sang nhìn họ, bao gồm cả Diệp Từ đang ngồi cạnh Tống Khâm Dương.

Diệp Từ cảm giác ánh mắt Tạ Hàn Dật quét qua mình, liền đứng dậy lễ phép cười chào hỏi: “Chào tiền bối Tạ.”

Nụ cười này trong mắt Tạ Hàn Dật nhìn thế nào cũng thấy giống khiêu khích, khóe miệng khẽ cong: “Chào cậu, idol các cậu cũng có thể lang thang hộp đêm khuya thế này sao?”

Diệp Từ hơi sững người, rõ ràng giọng điệu đối phương rất bình thường, nhưng không hiểu sao lại khiến lưng hắn lạnh toát.

Hắn cười cười: “À… chỉ là uống chút rượu tâm sự, đều là người trưởng thành rồi mà, không công khai ra ngoài thì chắc cũng không sao.”

Tạ Hàn Dật cười lạnh trong lòng, đăng thẳng lên trang đầu Weibo luôn rồi còn gì.

Cả đám người xung quanh cũng sững sờ, ngữ khí của siêu sao Tạ này sao nghe giống thầy giám thị bắt quả tang học sinh vi phạm thế nhỉ?

Tống Khâm Dương nhận ra tâm trạng Tạ Hàn Dật tối nay rất tệ, liền nói đỡ: “Có phải văn phòng có việc tìm em không?”

Dù sao bên ngoài ai cũng biết cậu là ông chủ của Tạ Hàn Dật, nói vậy thì việc anh đến tìm mình cũng hợp tình hợp lý trong mắt người ngoài.

Tạ Hàn Dật không đáp, trực tiếp nhìn cậu chằm chằm: “Đi về với anh.”

Lúc này, Chung Nghiêu uống say nửa tỉnh nửa mê không biết từ góc nào loạng choạng bước tới.

“Tôi nói sao lại bắt đầu phát bài tôi không thích, hóa ra là bản chính đến rồi, đại minh tinh Tạ tới phá sàn à?”

Sắc mặt Tạ Hàn Dật lập tức trầm xuống: “Chung Nghiêu, đúng lúc tôi có chuyện muốn nói với cậu, mượn cậu một bước.”

Anh nghiêng cằm về phía bên cạnh đầy dứt khoát, trong không khí bắt đầu mơ hồ lan ra mùi vị căng thẳng.

“Vừa hay, tôi cũng có chuyện cần nói với cậu, đi.”

Chung Nghiêu nói xong, cùng Tạ Hàn Dật đi tới khoảng sân trống ban nãy.

“Cậu hôm nay có ý gì vậy?” Tạ Hàn Dật lập tức chất vấn.

“Không có gì cả.” Chung Nghiêu nhếch miệng cười, “Thấy anh em tôi một mình đón người đáng thương quá, nên gọi cậu ấy đến chơi thôi mà.”

“Cậu đăng ảnh rõ ràng là có mục đích,” Tạ Hàn Dật lạnh lùng nhìn hắn, “Chung Nghiêu, chuyện giữa tôi và Tống Khâm Dương không đến lượt người ngoài như cậu xen vào.”

Chung Nghiêu như thể nghe được một câu chuyện cười: “Tôi là người ngoài? Năm đó khi Tống Khâm Dương theo đuổi cậu, cậu để mặc người ta đứng chờ trước cửa nhà suốt một đêm, là tôi đi mua thuốc cảm cho cậu ấy. Cậu chẳng nói một lời mà xuất ngoại, Tống Khâm Dương chạy theo đến tận sân bay đến mức chảy máu dạ dày, là tôi đưa cậu ấy vào bệnh viện. Cậu nên làm rõ, Tống Khâm Dương với tôi chẳng khác nào em ruột, cậu không đau lòng cậu ấy thì tôi đau lòng.”

Tạ Hàn Dật nghe vậy, nhíu mày, thần sắc khựng lại trong thoáng chốc.

“Đừng có làm ra vẻ như mình hối hận lắm.” Chung Nghiêu châm chọc, “Cũng đúng, cậu không thích cậu ấy, không có nghĩa vụ phải quan tâm. Tất cả đều là do cậu ấy tự chuốc lấy. Nhưng nếu cậu có thể dứt khoát đẩy cậu ấy ra ngay từ đầu, tôi còn kính cậu là một người đàn ông, đằng này lại dây dưa suốt tám, chín năm, được người như Tống Khâm Dương toàn tâm toàn ý yêu thương, sướng quá rồi còn gì?”

Tạ Hàn Dật gắt gao nhìn hắn, cố kìm lửa giận nói: “Tôi nhẫn nhịn cậu chỉ vì cậu là bạn cậu ấy. Cậu chỉ nhìn sự việc từ góc độ của mình, đừng đứng ở vị trí đạo đức mà phán xét tôi. Sau này chuyện giữa tôi với cậu ấy, cậu đừng can thiệp vào.”

Nói xong liền quay người bỏ đi.

“Cậu từ thân phận con riêng vất vả mới đi đến ngày hôm nay, có thể bỏ cả đời không kết hôn sinh con, từ bỏ gia sản sao?” Giọng cười châm biếm của Chung Nghiêu vang lên sau lưng, “Chỉ có Tống Khâm Dương là ngốc nghếch tin rằng cậu trong sạch, chẳng có liên quan gì tới nhà họ Túc.”

Tạ Hàn Dật khựng bước trong tích tắc, nhưng khi đẩy cửa bước ra thì lại nghe thấy Chung Nghiêu tiếp tục buông lời cay độc.

“Cậu tốt nhất nên cầu nguyện cậu ấy sẽ luôn yêu cậu. Phải biết con người có giới hạn, rồi cậu ấy cũng sẽ mệt mỏi. Đến ngày Tống Khâm Dương muốn vứt bỏ cậu, tôi sẽ giới thiệu cho cậu ấy từng người trong số những người đàn ông ưu tú nhất mà tôi biết.”

Tiếng cửa kính bị đóng sầm vang lên thật mạnh.

Tống Khâm Dương đứng dậy. Cậu biết Tạ Hàn Dật và Chung Nghiêu “nói chuyện” chắc chắn không vui vẻ gì. Hai người này từ hồi cấp ba đã như nước với lửa.

Nhưng khi nhìn thấy trong mắt Tạ Hàn Dật ánh lên ngọn lửa khó kìm nén, cậu đoán được hôm nay Chung Nghiêu nói ra mấy lời khó nghe hơn mọi khi.

Tống Khâm Dương nói với mọi người xung quanh: “Tôi đi trước, công ty có việc.”

Ai ngờ có người bên cạnh uống hơi nhiều, gân cổ ngăn lại: “Ê, chưa uống xong mà, không được đi!”

Diệp Từ vội vàng ra hiệu cho người đó ngậm miệng.

Tạ Hàn Dật bước tới, lạnh lùng liếc người kia một cái, rồi cầm ly rượu trước mặt Tống Khâm Dương, uống cạn phần rượu còn lại trong ly chỉ trong một hơi.

Cả nhóm người sững sờ. Sắc mặt của hắn hoàn toàn không giống một ông chủ ra tay đỡ rượu, mà như đang công khai tuyên bố chủ quyền.

Sau đó, cổ tay áo sơ mi của Tống Khâm Dương bị kéo, cậu bị Tạ Hàn Dật nắm lấy và dắt đi.

Tạ Hàn Dật không dùng lực mạnh, nhưng Tống Khâm Dương cảm nhận được ánh mắt đổ dồn vào mình dọc đường đi, cổ tay bị nắm chặt cũng nóng dần lên. Cậu giật giật tay, hạ giọng nói: “Buông ra trước đi.”

Tạ Hàn Dật ngược lại nắm chặt hơn, mãi đến khi nhét cậu vào ghế sau xe mới chịu buông.

Tống Khâm Dương cũng quen tài xế của đối phương, nói thẳng: “Về nhà.”

Sau đó cậu nghiêng đầu nhìn gò má Tạ Hàn Dật. Đối phương đang nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt sâu thẳm, môi mím chặt, cằm căng cứng, tất cả đều cho thấy anh đang kìm nén lửa giận, như mãnh thú sắp bộc phát.

Chung Nghiêu rốt cuộc nói gì vậy? Tống Khâm Dương vừa nghĩ, vừa gọi: “Tạ Trầm.”

Dù bao lâu trôi qua, cậu vẫn quen gọi đối phương bằng tên thật.

Tạ Hàn Dật quay đầu lại, ánh mắt sâu không lường được.

“Đừng tức giận nữa, là em không đúng.” Tống Khâm Dương dịu giọng dỗ dành.

Thật ra cậu cũng không biết mình hôm nay làm gì khiến đối phương nổi giận. Nhưng với thái độ lúc nãy ở quán bar, Tạ Hàn Dật rõ ràng đang cực kỳ tức giận.

Theo kinh nghiệm của cậu, thay vì hỏi lý do, chi bằng cứ xin lỗi trước rồi dỗ dành sẽ hiệu quả hơn.

Tạ Hàn Dật vẫn không nói lời nào.

Tống Khâm Dương giơ tay quơ trước mặt anh, gọi thêm lần nữa: “Tạ Trầm?”

Không có phản ứng.

Tống Khâm Dương lúc này mới xác định: Tạ Hàn Dật say rồi. Anh luôn giữ gìn giọng hát, gần như không uống rượu, tửu lượng cực kém, hai ly bia là gục. Hồi tưởng lại vừa rồi anh uống hơn nửa ly rượu mạnh, không say mới là lạ.

Cậu bất đắc dĩ bật cười: “Vừa rồi anh không cần uống đâu, cãi nhau với cậu ấy làm gì? Chung Nghiêu cái người này”

Chưa nói hết, ánh mắt Tạ Hàn Dật đột nhiên chuyển động, lặng lẽ nhìn cậu, rồi bất ngờ duỗi tay ôm lấy eo, hai tay ôm siết cậu vào lòng, đầu vùi vào cổ cậu, giọng trầm khàn khẽ vang lên:

“Không được để hắn lại gần.”

Bị ôm chặt như vậy, lại nghe giọng nói trầm thấp mang theo men say vang lên bên tai, Tống Khâm Dương bỗng thấy tai ngứa ran, lưng cũng bất giác căng cứng, câu nói dang dở cũng nuốt vào trong.

Tạ Hàn Dật cọ chóp mũi vào sau gáy cậu, Tống Khâm Dương còn cảm nhận được môi mềm ấm áp nhẹ nhàng lướt qua da mình, khiến nơi bị chạm vào nóng lên.

Cậu nhẹ nhàng đẩy Tạ Hàn Dật, giọng nói mang theo ý cười dịu dàng: “Được rồi, về đến nhà lại ôm.”

Tạ Hàn Dật lại càng siết chặt hơn, lẩm bẩm: “Dương Dương.”

Một câu gọi khiến tai Tống Khâm Dương như mềm nhũn, cậu vươn tay ôm lại lưng đối phương, dịu giọng đáp: “Ừ, sao vậy?”

Tạ Hàn Dật như không nghe thấy, lại gọi thêm một tiếng: “Tiểu Dương.”

Lời vừa dứt, luồng hơi thở nhẹ lướt qua bên gáy cậu, Tống Khâm Dương khẽ ngửa cổ, rõ ràng cảm nhận được tim mình đang đập mỗi lúc một dữ dội hơn.

“Em đây.” Cậu kiên nhẫn đáp lại.

Nhiệt độ cơ thể Tạ Hàn Dật truyền qua từ lồng ngực và khuỷu tay, Tống Khâm Dương bị bao phủ trong hương vị lẫn lộn giữa hơi thở đối phương và mùi nước hoa nhàn nhạt của nam giới, không kìm được mà khẽ cong khóe môi.

Thật ra bình thường Tạ Hàn Dật không dính người như vậy, chỉ khi say, mới bám lấy cậu, nhất định phải gọi tên cậu cho bằng được.

Nhưng cậu lại không nhịn được đắm chìm trong bầu không khí lưu luyến của khoảnh khắc này.

“Dương Dương.” Tạ Hàn Dật lại gọi.

“Em đây.”

Tạ Hàn Dật mang theo men say, nghiêng đầu dựa vào bên tai cậu, khẽ nói: “Anh cảm thấy em không còn thích anh như trước nữa.”

Đột nhiên nghe được lời trách cứ pha chút tủi thân như thế, Tống Khâm Dương dở khóc dở cười: “Sao có thể chứ, sao tự nhiên anh lại nói vậy?”

Tạ Hàn Dật ngẩng đầu khỏi vai cậu, nhìn vào mắt cậu, trong ánh mắt phủ đầy hơi nước của cơn say, không còn sự sắc sảo thường ngày, mà mang theo vài phần ngây thơ mong chờ.

“Vậy em nói em yêu anh đi.”

Trái tim Tống Khâm Dương như thắt lại, liếc nhìn tài xế phía trước vẫn điềm nhiên như không nghe thấy gì, cuối cùng vẫn không thắng nổi độ dày da mặt của chính mình.

“Chờ một lát rồi nói.”

Tạ Hàn Dật cứ thế lặng lẽ nhìn cậu, thỉnh thoảng chớp mắt một cái, khiến Tống Khâm Dương cảm thấy mình sắp chìm đắm trong hồ nước sâu thẳm như mực kia, giống hệt như năm mười sáu tuổi lần đầu rung động, không sao kiềm chế nổi mong muốn được làm mọi thứ có thể vì đối phương.

Cậu khẽ hắng giọng, cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được, nhẹ nhàng nói: “Em yêu anh.”

Trong ấn tượng của Tống Khâm Dương, Tạ Hàn Dật vốn không thích nghe mấy lời như vậy, hồi mới bắt đầu yêu nhau, cậu từng nói, đối phương biểu cảm vô cùng ngượng ngùng, về sau cậu cũng không nói nữa.

Hôm nay có lẽ thật sự uống nhiều rồi.

Ánh mắt Tạ Hàn Dật bỗng trở nên sâu lắng hơn, chăm chú nhìn cậu hai giây, đột nhiên duỗi tay luồn qua tóc mai, kéo cánh môi cậu áp sát vào mình.

Tống Khâm Dương bị hôn bất ngờ, cả người sững lại, mặc cho đối phương tuỳ ý xâm chiếm, Tạ Hàn Dật vì say mà môi nóng hơn cậu một chút, mềm mại ẩm ướt, chỉ trong chốc lát, hơi thở và khoang miệng cậu toàn là hương vị của đối phương, vương chút mùi rượu nhàn nhạt, trước mắt chỉ còn hàng mi khẽ rủ của người kia. Cậu nhắm mắt đáp lại nụ hôn ấy, chỉ cảm thấy mình cũng sắp say, cả trái tim đều đang run lên.

Ngoài cửa kính, ánh đèn đường chớp tắt loang loáng trên mí mắt cậu đang nhắm chặt, bỗng vang lên tiếng chuông báo 0 giờ, mỗi lúc một gần rồi lại xa dần, đám người trên phố hò reo vang dội, còn bọn họ thì đang mê mải hôn nhau phía sau xe.

Năm mới đến rồi, Tống Khâm Dương mơ hồ nghĩ vậy, sống mũi bỗng dưng cay xè.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play